Blog

  • Sự khác nhau giữa những người thường xuyên đến thăm mộ và những người không đến

    Sự khác nhau giữa những người thường xuyên đến thăm mộ và những người không đến

    Những gì được đề cập ở đây thực sự không phải là mê tín. Nó có ý nghĩa cụ thể nào đó? Hãy lắng nghe lời giải thích của tôi từ từ dưới đây.

    1. Người đi viếng mộ thường xuyên sẽ được mọi người kính trọng

    Sau khi người già ở nông thôn qua đời sẽ được chôn cất theo hình thức an táng, sẽ có bia mộ đặt lên đó. Vào những dịp lễ tảo mộ hoặc trước Tết Nguyên đán, chúng ta sẽ về quê thờ cúng cha mẹ đã khuất để bày tỏ nỗi tiếc thương.

    Con cháu có hiếu đến thăm mộ người già đã khuất sẽ được mọi người kính trọng, bởi người ta sẵn sàng kết giao với những người hiếu thảo. Có câu nói rất hay, nếu một người trong lòng không có cha mẹ, sao có bạn bè. Vì vậy, kính trọng cha mẹ là đức tính của chúng ta.

    Đặc biệt, bạn không nên quên cha mẹ đã khuất của mình. Hãy nhớ rằng hàng năm bạn phải đến thăm mộ cha mẹ đã khuất của mình trong dịp Tết Thanh Minh và sửa sang mộ để đảm bảo mộ không bị chuột và động vật nhỏ cướp phá.

    hình ảnh

    Con người cần biết nhớ đến cội nguồn của mình, sống có trước có sau, ảnh: DSD

    2. Người không đi viếng mộ có thể không tìm thấy mộ của cha mẹ đã khuất

    Sau khi cha mẹ quá cố qua đời, họ được chôn cất trên sườn đồi hoặc trong rừng. Sau đó nhiều gia đình con cái đi xa nhà vì công việc nên không có thời gian đến thăm mộ cha mẹ, dọn dẹp sạch sẽ để bày tỏ lòng kính trọng.

    Có thể một ngày nào đó khi nhớ đến cha mẹ đã khuất của mình và muốn đi đến mộ cha mẹ đã khuất của mình. Tuy nhiên, trên đường đến mộ, có thể nhiều người không tìm được đường vào núi, hoặc có thể không tìm được lại mộ cha mẹ đã khuất hoặc có thể thờ nhầm cha mẹ.

    Nếu không có người sửa chữa lăng mộ, lăng mộ sẽ càng ngày càng nhỏ, trên mộ sẽ có rất nhiều hang động, người ngoài cũng sẽ cho rằng con cháu của lăng mộ này có thể không còn ở quê hương, hoặc có thể là tổ tiên của người khuất trong lăng mộ không có con cháu.

    Nếu người ta biết người đã khuất có con cháu mà để mộ như vậy thì sẽ chỉ trích sau lưng, cho rằng con cháu của người đã khuất không có lòng hiếu thảo hay lòng biết ơn. Nếu muốn kết bạn và làm ăn với những con cháu này cũng nên xem xét và tránh xa.

    Tóm lại, có sự khác biệt giữa người hay viếng mộ và người không viếng mộ, bởi người ta cho rằng chỉ những người có lòng hiếu thảo mới nhớ đến cha mẹ đã khuất, còn những người không có lòng hiếu thảo sẽ quên cha mẹ đã nuôi dưỡng mình.

    hình ảnh

    Theo quan niệm dân gian, ngôi mộ của tổ tiên không được chăm sóc, bỏ hoang, hoặc xuống cấp có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến phúc đức và vận mệnh của con cháu. Những quan niệm này bắt nguồn từ tư tưởng “âm phù dương trợ”, trong đó người đã khuất được tin rằng có thể phù hộ hoặc ảnh hưởng đến cuộc sống của người còn sống.

    – Suy giảm phúc đức:

    Người ta cho rằng ngôi mộ là nơi linh hồn tổ tiên yên nghỉ. Nếu ngôi mộ hoang vắng, không được tu sửa hoặc bị cỏ dại xâm lấn, linh hồn có thể “bơ vơ” và không yên ổn. Điều này có thể dẫn đến việc con cháu gặp khó khăn trong cuộc sống như làm ăn không thuận lợi, sức khỏe giảm sút, hoặc gặp nhiều trắc trở.

    – Mất cân bằng âm dương:

    Ngôi mộ bị bỏ hoang có thể khiến âm khí nặng, làm ảnh hưởng đến sự cân bằng âm dương của gia đình. Dân gian tin rằng điều này có thể gây ra bất hòa, xui rủi hoặc vận hạn cho gia tộc.

    – Thiếu sự kết nối gia tiên:

    Không chăm sóc mộ phần cũng được xem là biểu hiện của sự bất kính với tổ tiên, làm đứt đoạn “mạch phúc” mà ông bà để lại. Điều này có thể làm con cháu mất đi sự phù trợ từ tổ tiên, khiến vận may suy giảm.

    – Gây ra điềm báo xấu:

    Quan niệm cho rằng nếu mộ phần xuống cấp hoặc bị động (ví dụ: mối xông, đất sụp) mà không sửa chữa, gia đình có thể gặp điềm báo xấu, chẳng hạn như bệnh tật, tai họa, hoặc mất mát tài sản.

    – Cách khắc phục theo quan niệm dân gian

    Thăm viếng định kỳ: Con cháu nên thường xuyên thăm mộ tổ tiên, đặc biệt vào các dịp lễ Tết, thanh minh hoặc giỗ chạp.

    Dọn dẹp và tu sửa: Giữ ngôi mộ sạch sẽ, không để cỏ mọc, mộ sụt lún hoặc nứt nẻ.
    Lễ cúng chu đáo: Thắp hương và cúng kính để thể hiện lòng thành kính, giúp tổ tiên yên lòng và phù hộ.

    Xem xét phong thủy: Nếu mộ phần có vấn đề nghiêm trọng, gia đình có thể nhờ thầy phong thủy kiểm tra để đảm bảo vị trí và hướng mộ hợp lý.

    Dù quan niệm này mang tính tín ngưỡng và không có cơ sở khoa học, nhưng việc chăm sóc mộ tổ tiên là cách để thể hiện lòng biết ơn và gắn kết tình cảm gia đình. Đây cũng là một nét đẹp văn hóa cần được trân trọng và duy trì.

  • Giường ngủ có 3 thứ này: Gia chủ không đau ốm, cũng nợ ngập đầu, đó là gì?

    Giường ngủ có 3 thứ này: Gia chủ không đau ốm, cũng nợ ngập đầu, đó là gì?

    Giường ngủ có 3 thứ này nên tránh để bảo vệ sức khỏe và tài lộc trong gia đình.

     

    Trong phong thủy, khu vực đầu giường ngủ đóng vai trò quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến tài lộc, sức khỏe và sự thịnh vượng của gia chủ. Nếu để những vật phẩm không phù hợp ở đầu giường, bạn có thể vô tình cản trở dòng chảy năng lượng tích cực, dẫn đến khó khăn tài chính và vận xui. Dưới đây là 3 thứ tuyệt đối không nên để ở đầu giường và cách khắc phục để cải thiện phong thủy.

    Gương đối diện đầu giường

    Gương đặt đối diện giường ngủ tạo ra luồng năng lượng phản chiếu mạnh, làm rối loạn giấc ngủ và gây bất an. Theo phong thủy, gương có thể “hút” tài lộc ra khỏi nhà, khiến gia chủ hao hụt tiền bạc và gặp khó khăn trong việc tích lũy của cải. Ngoài ra, gương còn được cho là thu hút năng lượng tiêu cực hoặc các thực thể không mong muốn, gây ảnh hưởng xấu đến tinh thần.

    Cách khắc phục: Di chuyển gương ra khỏi phòng ngủ hoặc đặt ở vị trí không đối diện giường.Nếu không thể di dời, hãy che gương bằng vải vào ban đêm để giảm tác động xấu.Thay thế bằng các vật trang trí mang năng lượng tích cực như tranh phong cảnh, cây xanh nhỏ.

    Gương soi chiếu vào nhà nên tránh
    Gương soi chiếu vào nhà nên tránh

    Đồ điện tử như tivi, điện thoại, máy tính

    Các thiết bị điện tử phát ra sóng điện từ, làm xáo trộn trường năng lượng tự nhiên trong phòng ngủ. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ mà còn cản trở dòng chảy tài lộc. Theo phong thủy, đồ điện tử mang tính “Hỏa” mạnh, dễ gây xung đột năng lượng, khiến gia chủ căng thẳng, mất tập trung và khó đạt được sự thịnh vượng.

    Đưa các thiết bị điện tử như tivi, máy tính ra khỏi phòng ngủ.Nếu cần để điện thoại gần giường, hãy đặt ở chế độ máy bay hoặc cách xa đầu giường ít nhất 1 mét.

    Sử dụng đèn ngủ ánh sáng dịu để tạo không gian thư giãn thay vì ánh sáng từ màn hình điện tử.

    đầu giường có thứ này nên tránh
    đầu giường có thứ này nên tránh

    Vật sắc nhọn hoặc đồ vật cũ kỹ, hỏng hóc

    Các vật sắc nhọn như dao, kéo, hoặc đồ trang trí có góc cạnh ở đầu giường tạo ra sát khí, gây áp lực vô hình lên gia chủ. Điều này có thể dẫn đến xung đột trong gia đình, mất đoàn kết và tài chính sa sút. Tương tự, đồ vật cũ kỹ, hỏng hóc tích tụ năng lượng tiêu cực, cản trở vận may và khiến gia chủ khó tiến bộ.

    Loại bỏ ngay các vật sắc nhọn hoặc đồ hỏng khỏi khu vực đầu giường. Thay thế bằng các vật phẩm phong thủy mang năng lượng tích cực như đá thạch anh, tượng Phật nhỏ, hoặc bình hoa nhỏ (không để hoa héo).

    Dọn dẹp thường xuyên để đảm bảo không gian sạch sẽ, thông thoáng, thu hút tài lộc.

    Lời khuyên phong thủy để cải thiện tài vận

    Giữ khu vực này sạch sẽ, tránh để đồ lộn xộn để dòng năng lượng lưu thông tốt.Chọn màu sắc phù hợp: Sử dụng chăn ga gối màu sắc nhẹ nhàng như xanh nhạt, be, hoặc trắng để tạo cảm giác yên bình, thu hút may mắn.

    Đặt vật phẩm phong thủy: Một chiếc đèn ngủ nhỏ, chuông gió nhỏ hoặc hộp gỗ đựng trang sức ở đầu giường có thể kích hoạt năng lượng tích cực.

    Nguồn: https://kienthuc.net.vn/kho-tri-thuc/dau-giuong-de-3-thu-khong-tai-hoa-cung-no-nan-do-la-gi-1777475.html

  • Mỗi lần đến ngày lên xã lĩnh lương hưu, bố chồng 86 tu;;ổi đem về chia từ đầu xóm đến cuối xóm

    Mỗi lần đến ngày lên xã lĩnh lương hưu, bố chồng 86 tu;;ổi đem về chia từ đầu xóm đến cuối xóm

    Tôi là Lan, sống cùng chồng và bố chồng — ông Đào, năm nay đã ngoài tám mươi sáu tuổi. Ông là thương binh hạng 2/4, về hưu từ mấy chục năm trước.

    Cứ đều đặn mỗi tháng, đúng ngày mùng 5, ông lại dậy từ tờ mờ sáng, chải đầu, thay áo sơ mi trắng, rút trong tủ ra tờ giấy lĩnh lương hưu rồi chống gậy đi bộ ra trạm xã.

    Trưa nào cũng vậy, ông trở về với cái túi vải bạc màu, miệng cười hiền:
    – “Hôm nay vui lắm, cả xóm đều có quà.”

    Rồi ông lôi trong túi ra đủ thứ: khi thì gói kẹo dừa cho bọn trẻ con, khi thì vài tờ năm chục lẻ phát cho mấy cụ già hàng xóm, ai nhờ ông đi lĩnh hộ tiền trợ cấp cũng chia phần. Đến khi tôi hỏi ông còn lại bao nhiêu thì ông chỉ cười:
    – “Giữ lại năm trăm là đủ, để dành khi nào… chết còn có tiền mua bó hương.”

    Nghe mãi tôi vừa thương vừa bực. Thương vì ông tốt tính, cả đời sống vì người khác. Bực vì ông chẳng biết giữ gì cho bản thân, trong khi tháng nào cũng phải nhờ vợ chồng tôi thuốc men, cơm nước.

    Một tối, tôi nói với chồng:
    – “Anh à, từ tháng sau để em đi lĩnh hộ bố nhé. Bố già rồi, đi xa nguy hiểm. Với lại, cứ chia hết như thế, nhỡ ốm đau lại chẳng có đồng nào.”
    Chồng tôi ngần ngừ, nhưng cuối cùng cũng đồng ý:
    – “Ừ, mai hai vợ chồng cùng đi, xem thực hư ra sao.”

    Sáng hôm sau, hai vợ chồng dậy sớm, đưa ông đi cùng để còn làm giấy xác nhận. Tới phòng chi trả lương hưu ở xã, tôi cẩn thận chìa giấy. Cô cán bộ lật sổ, tra trong máy rồi nhìn tôi với vẻ khó hiểu:
    – “Bác Đào là thân nhân liệt sĩ, cộng thêm phụ cấp thương binh và trợ cấp vùng đặc biệt… Tháng này tổng cộng 17 triệu 200 nghìn đồng nhé.”

    Tôi sững người. Chồng tôi cũng trố mắt:
    – “Cái gì cơ ạ? 17 triệu? Bố tôi bảo mỗi tháng chỉ được hơn 3 triệu thôi mà!”

    Cô cán bộ ngạc nhiên:
    – “Không đâu, bác lĩnh đều đều mấy năm nay, ký nhận đầy đủ mà.”

    Tôi quay sang nhìn ông Đào — ông cười cười, ánh mắt lảng đi, hai tay run run cầm chặt cây gậy.
    – “Thôi… thôi, các con về đi. Tiền của bố, bố biết rồi.”

    Nhưng tôi nhất quyết cầm tờ bảng kê lên xem. Mỗi tháng ông vẫn lĩnh đủ 17 triệu — và trên sổ ghi rõ ràng chữ ký của ông.

    Trên đường về, tôi không chịu nổi nữa:
    – “Bố ơi, sao bố giấu vợ chồng con? Bố nói chỉ còn 500 nghìn là thế nào?”

    Ông Đào thở dài, giọng chậm rãi:
    – “Các con ạ… tiền bố nhận, đúng là 17 triệu. Nhưng bố giữ lại 500 nghìn thật. Còn lại, bố gửi cho những người bạn cũ, mấy gia đình liệt sĩ neo đơn ở đầu bản, rồi gửi quỹ học bổng xã. Mấy đứa nhỏ trong bản được đi học, bố thấy ấm lòng hơn giữ tiền.”

    Tôi chết lặng. Ông rút trong túi ra một tập giấy biên nhận, cũ sờn nhưng ghi rõ ràng từng khoản:
    – “Tháng này ủng hộ quỹ học sinh nghèo 5 triệu. Tháng trước giúp gia đình cô Sửu chữa bệnh 3 triệu. Mỗi tháng bố chỉ giữ 500 nghìn là đúng.”

    Nói xong, ông mỉm cười hiền hậu, nếp nhăn dọc theo đôi mắt:
    – “Bố sống từng này tuổi rồi, tiêu gì nữa. Bố chỉ muốn lúc nhắm mắt biết rằng tiền của mình còn làm được điều tốt.”

    Tôi nghẹn họng, nước mắt cứ trào ra. Bấy lâu nay tôi tưởng ông già cổ hủ, thích “làm màu”, nào ngờ ông sống giản dị mà vĩ đại.

    Về đến nhà, chồng tôi lặng lẽ lấy từ tủ ra phong bì, đặt vào tay bố:
    – “Bố à, từ nay tiền thuốc men, cơm nước để con lo. Bố cứ tiếp tục làm việc bố thấy đúng.”

    Ông Đào cười, ánh mắt sáng hơn cả buổi trưa miền núi.

    Từ hôm đó, tôi không còn than phiền mỗi khi thấy ông chống gậy đi lĩnh lương. Tôi biết, trong chiếc túi vải bạc màu ấy không chỉ có tiền, mà còn có cả tấm lòng rộng lớn của một người cha, người lính già sống trọn nghĩa, trọn tình.

  • Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65t, đêm nào cũng hì h-ục đủ tư thế khiến bà thỏa mãn, nửa năm sau thì bà ngỏ ý rủ tôi về chung một nhà

    Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65t, đêm nào cũng hì h-ục đủ tư thế khiến bà thỏa mãn, nửa năm sau thì bà ngỏ ý rủ tôi về chung một nhà

    Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65t, đêm nào cũng hì h-ục đủ tư thế khiến bà thỏa mãn, nửa năm sau thì bà ngỏ ý rủ tôi về chung một nhà. Làm chạn vương sướng như tiên, cả ngày chỉ ăn chơi hưởng thụ, đã thế còn được bà cho thừa kế căn biệt thự triệu đô… ngày tôi đem giấy tờ đi công chứng thì h-ú h-ồn khi dở ra và thấy…

     

     Ngày đầu tiên bước chân vào biệt thự của bà chủ, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là một công việc tạm bợ, chẳng ngờ sau vài tuần, mọi thứ đã đổi khác. Bà chủ 65 tuổi, giàu có, cô độc, và có vẻ khá… dễ gần. Tôi, một thanh niên trẻ tuổi, khỏe khoắn, lại biết cách làm bà vui. Từ những cuộc trò chuyện vu vơ, tôi dần được ưu ái. Chẳng mấy chốc, mối quan hệ giữa tôi và bà chuyển từ công việc sang… phòng ngủ.

    {keywords}

    Đêm nào cũng vậy, bà dường như trẻ lại cả chục tuổi khi ở bên tôi. Còn tôi? Ừ thì, làm sao có thể phàn nàn khi cuộc sống quá thoải mái. Nửa năm trôi qua, bà bắt đầu gợi ý chuyện nghiêm túc hơn:

    Hay là cậu dọn hẳn về đây, sống với tôi? Tôi đã cô độc quá lâu rồi…

    Tôi gật đầu cái rụp. Nghĩ mà xem, ai lại từ chối cơ hội sống trong biệt thự triệu đô, mỗi ngày chỉ việc ăn chơi hưởng thụ? Bà không tiếc gì với tôi, từ tiền bạc, xe cộ, đến những chuyến du lịch xa hoa. Đỉnh điểm là khi bà quyết định sang tên biệt thự cho tôi, kèm lời hứa:

    Sau này, tất cả những gì tôi có cũng sẽ là của cậu.

    Tôi như mở cờ trong bụng. Ngày cầm giấy tờ đi công chứng, tôi đã tự nhủ từ giờ mình sẽ trở thành “chạn vương” chính thức, không còn phải lo nghĩ gì nữa. Nhưng khi mở xấp giấy tờ ra, tim tôi chợt thắt lại.

    Tên người thừa kế không phải là tôi, mà là… con gái bà!

    Cô ta từ đâu xuất hiện, trẻ hơn tôi vài tuổi, ăn mặc sành điệu và bước vào phòng công chứng như thể đã chờ sẵn. Cô nhìn tôi mỉm cười, ánh mắt sắc lẻm:

    Cậu nghĩ chỉ dựa vào một thân hình trẻ khỏe là có thể qua mặt được mẹ tôi à? Trò chơi này kết thúc rồi.

    Tôi đứng chết lặng, trong đầu là hàng loạt câu hỏi. Bà chủ thì sao? Tại sao bà lại chơi tôi một vố đau thế này? Khi tôi quay về biệt thự để tìm bà, thì nơi đó đã trống trơn, không còn bóng dáng bà nữa. Một lá thư được để lại trên bàn:

    “Cậu là một người thú vị, nhưng tuổi trẻ của cậu không thể sánh bằng kinh nghiệm của tôi. Căn biệt thự này, con gái tôi sẽ thay tôi quản lý. Còn cậu, hãy quay về cuộc sống trước đây, và cảm ơn tôi vì nửa năm trải nghiệm vừa qua.”

    Tôi quăng lá thư xuống đất, trong lòng vừa tức giận vừa cay đắng. Hóa ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một món đồ chơi giúp bà giết thời gian. Cuộc đời chạn vương chưa kịp thăng hoa đã tan thành mây khói.

    Tôi lặng lẽ rời khỏi biệt thự, trong đầu chỉ nghĩ một điều: Làm sao để quay lại và đòi những gì thuộc về mình?

  • Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị b//ại l//iệt với giá 500 nghìn

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị b//ại l//iệt với giá 500 nghìn

    Tôi là Lan, 35 tuổi, làm công nhân may ở khu công nghiệp. Chồng tôi, Tuấn, từng là người khỏe mạnh, hiền lành và thương vợ con. Nhưng một năm trước, anh gặp tai nạn giao thông, phải nằm liệt nửa người.

    Tôi đi làm từ sáng sớm tới khuya, tối lại tất tả về lo thuốc thang, cơm cháo cho anh. Mấy tháng đầu còn gắng được, nhưng dần dần, cơ thể tôi mệt rã rời. Có hôm, vừa lau người cho anh xong, tôi ngồi gục luôn bên giường vì kiệt sức.

    Thấy vậy, chị Hà – hàng xóm sát vách, gần 40 tuổi, sống một mình – ngỏ lời giúp:

    “Em đi làm vất vả, để chị qua trông giúp anh Tuấn ban đêm. Chị từng chăm người ốm rồi, chỉ lấy 500 nghìn/đêm thôi.”

    Nghe hợp lý, lại tin tưởng vì chị hiền lành, ít nói, tôi đồng ý. Những đêm đầu, tôi vẫn nhắn hỏi liên tục, chị đều trả lời:

    “Anh Tuấn ngủ ngon rồi, em cứ yên tâm.”

    Chồng tôi còn khen:

    “Chị Hà kể chuyện vui lắm. Anh thấy dễ chịu hơn hẳn.”

    Tôi mừng. Ít ra, anh cũng có người trò chuyện, đỡ buồn khi tôi vắng nhà.

    Nhưng đến đêm thứ năm, mọi thứ bỗng chuyển hướng kỳ lạ.

    Khoảng gần 11 giờ, khi tôi đang tăng ca, điện thoại reo liên tục. Là cô Bích – hàng xóm sát bên, giọng hoảng loạn:

    “Lan ơi, mày về ngay đi! Tao nhìn qua cửa sổ, chị Hà… đang đè lên người chồng mày kìa!”

    Tim tôi như ngừng đập. Tôi ném vội kéo xuống bàn, lao ra khỏi xưởng trong cơn mưa tầm tã. Đường từ xưởng về nhà chỉ hơn cây số, mà hôm đó tôi thấy dài như cả đời.

    Về đến nơi, cổng nhà mở toang. Đèn phòng ngủ sáng hắt ra qua khung cửa sổ. Tôi lao vào, tim đập thình thịch.

    Trước mắt tôi, chồng nằm bất động, còn chị Hà đang phủ chăn cho anh, khuôn mặt chị đỏ bừng, nước mắt lăn dài. Cô Bích đứng bên ngoài, vẫn run run, không dám bước vào.

    Tôi sững sờ:

    “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

    Chị Hà giật mình, lùi lại, lắp bắp:

    “Chị… chị chỉ định xoa ngực cho anh Tuấn, thấy anh ấy thở gấp quá… chị sợ anh ngất nên…”

    Tôi cúi xuống, chạm tay chồng. Anh run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra, đôi môi mấp máy:

    “Lan… chị ấy cứ hỏi anh… có nhớ chị ấy không…”

    Căn phòng lặng đi. Tôi nhìn chị Hà – đôi mắt chị đầy hoảng loạn, giọng nghẹn lại:

    “Anh ấy giống chồng chị… như hai giọt nước… Đêm nào chị cũng mơ thấy ảnh nằm đây, chị chỉ muốn lau mặt, nói chuyện… mà quên mất… đây không phải là anh ấy…”

    Tôi bàng hoàng. Thì ra, trong những đêm qua, chị Hà không hề có ý xấu. Chị chỉ đang sống lại nỗi ám ảnh cũ – ký ức về người chồng đã mất nhiều năm trước, cũng vì một vụ tai nạn.
    Người mà chị chưa bao giờ nguôi thương.

    Tôi lặng người, nước mắt trào ra. Thương chồng một, tôi lại thương chị mười. Cả hai người họ đều là nạn nhân của những mất mát mà không ai có thể bù đắp.

    Tôi đỡ chồng nằm lại ngay ngắn, kéo chăn cho anh, rồi quay sang nhẹ nhàng nói:

    “Chị nghỉ đi, chị mệt rồi. Em cảm ơn chị vì đã chăm anh mấy hôm nay. Nhưng… chắc từ mai để em tự lo cho anh.”

    Chị Hà đứng lặng, mắt nhìn xa xăm.
    Một lúc lâu sau, chị chỉ khẽ nói:

    “Ừ… có lẽ chị nên về. Em giữ gìn sức khỏe nhé, Lan.”

    Tối đó, tôi ngồi bên giường chồng tới sáng. Anh không nói gì, chỉ nắm chặt tay tôi. Cơn mưa ngoài trời vẫn rơi lộp bộp trên mái tôn.

    Tôi nghĩ mãi về ánh mắt chị Hà. Nó không hề đáng sợ, mà là ánh nhìn của một người quá cô đơn, chỉ vô thức tìm lại chút hơi ấm của quá khứ.

    Từ sau đêm ấy, tôi không thuê ai qua đêm nữa. Tôi chuyển sang làm bán thời gian để có thể ở bên chồng nhiều hơn. Còn chị Hà – tôi nghe nói chị chuyển về quê, sống cùng người em gái.

    Thỉnh thoảng, trời trở mưa, tôi vẫn nhớ hình ảnh người phụ nữ ấy – một người từng có trái tim ấm áp, chỉ là bị thời gian và nỗi nhớ làm cho lạc lối.

    Và tôi hiểu rằng:

    “Điều kinh hoàng nhất đôi khi không phải là chuyện ta nhìn thấy, mà là nỗi trống trải đến mức khiến con người quên mất đâu là thật, đâu là mơ.”

    Tôi khẽ nhìn sang chồng, nắm lấy bàn tay yếu ớt của anh.
    Dù cuộc sống có khó đến đâu, tôi chỉ mong từ nay, trong căn nhà nhỏ này, sẽ không còn ai phải sống trong những đêm dài cô độc nữa.

  • Tin vui mới cho toàn bộ người dân vay ngân hàng, công ty tài chính

    Tin vui mới cho toàn bộ người dân vay ngân hàng, công ty tài chính

    Thông tin này được báo chính thống đăng tải rồi, mình chia sẻ lại trong bài viết dưới đây cho mọi người cùng biết nhé!

    Sắp tới, người dân có thể vay tới 400 triệu đồng mà không bắt buộc phải cung cấp phương án sử dụng vốn khả thi, chỉ cần cung cấp thông tin tối thiểu sử dụng vốn hợp pháp và khả năng tài chính trước khi tổ chức tín dụng cho vay vốn.

    Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đang lấy ý kiến cá nhân, tổ chức về Dự thảo Thông tư sửa đổi, bổ sung Thông tư 39/2016/TT-NHNN ngày 30 tháng 12 năm 2016 của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam quy định về hoạt động cho vay của tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài đối với khách hàng.

    hình ảnh

    Ảnh minh họa

    Vay dưới 400 triệu không phải cung cấp phương án sử dụng vốn khả thi

    Đáng chú ý, Ngân hàng Nhà nước đề xuất nhiều quy định mới tạo nhiều điều kiện thuận lợi cho người vay về hạn mức, vay trực tuyến và linh hoạt phương án trả nợ.

    Cụ thể, Dự thảo sửa đổi bổ sung: Khoản cho vay có mức giá trị nhỏ là khoản cho vay theo quy định tại khoản 2 Điều 102 Luật Các tổ chức tín dụng và không vượt quá 400 triệu đồng Việt Nam tại các tổ chức tín dụng (trừ Quỹ tín dụng nhân dân) và không vượt quá 200 triệu đồng Việt Nam tại các Quỹ tín dụng nhân dân. Theo quy định hiện nay, khoản cho vay có mức giá trị nhỏ không vượt quá 100 triệu.

    Đối với các khoản vay nhỏ, khách hàng không bắt buộc phải cung cấp phương án sử dụng vốn khả thi, chỉ cần cung cấp thông tin tối thiểu sử dụng vốn hợp pháp và khả năng tài chính trước khi tổ chức tín dụng cho vay vốn.

    Ngoài ra, NHNN cũng đề xuất cơ chế trả nợ linh hoạt hơn. Tổ chức tín dụng và khách hàng có thể thỏa thuận về thứ tự thu nợ gốc, lãi tiền vay. Đối với khoản nợ vay bị quá hạn trả nợ, tổ chức tín dụng thực hiện theo thứ tự nợ gốc thu trước, nợ lãi tiền vay thu sau.

    NHNN cho biết, trên cơ sở thực tiễn hoạt động, một số TCTD và NHNN các Khu vực kiến nghị, đề xuất cho phép TCTD và khách hàng thỏa thuận về thứ tự thu nợ gốc, lãi tiền vay đối với khoản nợ vay có một hoặc một số kỳ hạn trả nợ bị quá hạn; chỉ quy định thứ tự thu nợ gốc trước, lãi thu sau. Quy định cho phép TCTD và khách hàng chủ động thỏa thuận trong việc thu nợ gốc, lãi đối với khoản nợ vay có một hoặc một số kỳ hạn trả nợ bị quá hạn góp phần tăng tính linh hoạt, phù hợp với tình hình thực tế của khoản nợ vay và nguồn trả nợ của khách hàng.

    hình ảnh

    Ảnh minh họa

    Bỏ giới hạn vay điện tử không quá 100 triệu

    Dự thảo Thông tư cũng bãi bỏ Điều 32c tại Thông tư 39 về giới hạn dư nợ cho vay bằng phương tiện điện tử; đồng thời yêu cầu TCTD quy định cụ thể mức giới hạn này tại quy định nội bộ để đảm bảo TCTD tự chịu trách nhiệm và kiểm soát rủi ro dựa trên khẩu vị rủi ro của từng TCTD và năng lực quản trị trong trường hợp TCTD cho vay bằng phương tiện điện tử.

    Một số TCTD kiến nghị NHNN nâng mức giới hạn dư nợ cho vay bằng phương tiện điện tử hoặc không quy định giới hạn để các TCTD căn cứ trên khẩu vị rủi ro, nguồn lực về công nghệ để xác định giới hạn và tự chịu trách nhiệm đối với các rủi ro phát sinh.

    Trong bối cảnh nền kinh tế hiện nay, chi phí sinh hoạt và mua sắm hàng hóa, dịchvụ có xu hướng tăng, dẫn đến nhu cầu vay vốn của khách hàng thường xuyên vượt quá mức 100 triệu đồng. Việc giới hạn mức 100 triệu đồng chưa đáp ứng được nhu cầu vốn của khách hàng cũng như sự phát triển của công nghệ tài chính (Fintech). Việc mở rộng dịch vụ cho vay bằng phương tiện điện tử là xu hướng tất yếu trong chiến lược chuyển đổi số của ngành ngân hàng.

    Một số văn bản quy định hiện hành áp dụng mức giá trị tuyệt đối lớn hơn 100 triệu đồng. Do đó, việc đề xuất gỡ bỏ, không quy định giới hạn dư nợ cho vay tại Thông tư sẽ góp phần hỗ trợ người dân dễ dàng tiếp cận nguồn vốn tín dụng hợp pháp, minh bạch qua kênh điện tử, hạn chế tín dụng đen; giúp khách hàng giảm thiểu chi phí giao dịch, tiết kiệm thời gian đi lại…, tăng tính hiệu quả, linh hoạt của hoạt động cho vay bằng phương thức điện tử.

    Vay ngân hàng không trả đúng thời hạn thì sao

    Vay tiền ngân hàng là một hình thức phổ biến để giải quyết nhu cầu tài chính như mua nhà, mua xe, kinh doanh hoặc chi tiêu cá nhân. Tuy nhiên, nếu đến thời hạn thanh toán mà người vay không trả nợ đúng như cam kết trong hợp đồng thì sẽ phải đối mặt với nhiều hệ quả không mong muốn.

    Trước hết, khoản vay sẽ bị tính lãi quá hạn. Mức lãi này thường cao hơn so với lãi suất ban đầu, khiến số tiền phải trả ngày càng tăng lên theo thời gian. Ngoài ra, ngân hàng sẽ liên hệ nhắc nhở và yêu cầu người vay nhanh chóng thanh toán để tránh phát sinh thêm chi phí.

    Một vấn đề khác là thông tin chậm trả nợ có thể bị cập nhật lên hệ thống lịch sử tín dụng. Khi bị ghi nhận nợ xấu, người vay sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc vay vốn sau này, thậm chí có thể bị từ chối khi muốn vay tiền ở các ngân hàng hoặc tổ chức tài chính khác.

    Trong trường hợp kéo dài mà người vay vẫn không trả nợ, ngân hàng có thể áp dụng các biện pháp pháp lý theo quy định. Vì vậy, trước khi vay tiền, mỗi người nên cân nhắc kỹ khả năng tài chính của mình và chủ động trao đổi với ngân hàng nếu gặp khó khăn trong việc trả nợ đúng hạn.

  • Chỉ đạo mới nhất của Chính phủ về điều chỉnh giá xăng dầu

    Chỉ đạo mới nhất của Chính phủ về điều chỉnh giá xăng dầu

    Chính phủ đã đồng ý việc điều hành giá xăng dầu và công bố giá cơ sở xăng dầu được thực hiện sau ngày giá cơ sở xăng dầu tăng từ 7%. Cùng với đó, triển khai loạt giải pháp cấp bách liên quan đến mặt hàng xăng dầu.

    Theo báo Vietnamnet có bài Chỉ đạo mới nhất của Chính phủ về điều chỉnh giá xăng dầu. Nội dung như sau:

    Tại Nghị quyết số 36 ngày 6/3/2026, Chính phủ đã đưa ra một số giải pháp cấp bách ứng phó trong xung đột tại Trung Đông đang diễn ra.

    Giá xăng dầu tăng từ 7% sẽ được điều chỉnh ngay

    Chính phủ đồng ý giao Bộ Công Thương chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính điều chỉnh giá xăng dầu ngay sau khi Nghị quyết này được ban hành. Việc điều chỉnh được thực hiện khi giá cơ sở của một trong các mặt hàng xăng dầu tiêu dùng phổ biến trên thị trường trong ngày tăng từ 7% trở lên so với giá cơ sở được công bố tại kỳ điều hành liền kề trước đó.

    Theo đó, việc điều hành giá xăng dầu và công bố giá cơ sở xăng dầu được Bộ Công Thương chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính thực hiện sau ngày giá cơ sở xăng dầu tăng từ 7%.

    Khi giá cơ sở xăng dầu tăng dưới 7% so với giá cơ sở công bố kỳ điều hành trước liền kề thì việc điều hành giá xăng dầu sẽ tiếp tục được thực hiện theo quy định tại khoản 11 Điều 1 Nghị định số 80/2023/NĐ-CP (ngày thứ Năm hàng tuần).

    Trên cơ sở số liệu về các yếu tố cấu thành giá cơ sở xăng dầu theo quy định và ý kiến tham gia điều hành giá xăng dầu của Bộ Tài chính gửi bằng văn bản trước 12 giờ của ngày điều hành giá xăng dầu, Bộ Công Thương công bố giá cơ sở và giá bán xăng dầu.

     

    Giá xăng dầu trong nước chịu tác động mạnh bởi giá dầu thế giới. Ảnh: Nam Khánh

    Bên cạnh đó, Chính phủ yêu cầu Bộ Tài chính chủ trì, phối hợp với Bộ Tư pháp, Bộ Công Thương và các cơ quan liên quan khẩn trương xây dựng nghị định sửa đổi mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi (MFN) đối với một số mặt hàng xăng dầu.

    Nội dung sửa đổi liên quan đến Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP ngày 31/5/2023 của Chính phủ về Biểu thuế xuất khẩu, Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi và danh mục hàng hóa áp dụng các loại thuế. Nghị định này được xây dựng theo trình tự, thủ tục rút gọn và phải trình Chính phủ trong ngày 7/3.

    Chính phủ lưu ý trong trường hợp các nhà máy lọc dầu trong nước không đảm bảo sản lượng xăng dầu bán ra theo hợp đồng đã ký kết với các thương nhân đầu mối kinh doanh xăng dầu, việc nhập khẩu xăng dầu khó khăn gây thiếu hụt nguồn cung xăng dầu cho thị trường trong nước, giao Bộ Công Thương đánh giá tình hình cân đối cung cầu xăng dầu trong nước, chỉ đạo các thương nhân đầu mối kinh doanh xăng dầu sử dụng xăng dầu dự trữ lưu thông của thương nhân hoặc xuất cấp xăng dầu dự trữ quốc gia theo thẩm quyền và quy định của pháp luật về dự trữ quốc gia để bù đắp thiếu hụt cho thị trường.

    Bộ Công Thương chịu trách nhiệm quản lý nhà nước và các số liệu, nội dung đề xuất của mình, tăng cường giám sát kiểm tra, không để xảy ra tiêu cực trục lợi chính sách theo đề xuất.

    Song song với đó, Chính phủ yêu cầu Bộ Công Thương, Bộ Khoa học và Công nghệ theo chức năng, nhiệm vụ, thẩm quyền được giao khẩn trương chủ trì, phối hợp với các cơ quan liên quan nghiên cứu, rà soát các tiêu chuẩn, quy chuẩn xăng sinh học, các điều kiện để sớm triển khai lộ trình chuyển đổi nhiên liệu sinh học, góp phần giảm lượng tiêu thụ xăng khoáng.

    Ngoài ra, các bộ, ngành, địa phương phải tổ chức sản xuất, sử dụng năng lượng tiết kiệm, hiệu quả; bảo đảm cung ứng điện, xăng dầu trong mọi tình huống…

    Cho phép PVN được mua bán, xuất nhập khẩu dầu thô, nguyên liệu sản xuất xăng dầu

    Cụ thể, Chính phủ đồng ý áp dụng quy định tại khoản 8 Điều 59 Luật Dầu khí năm 2022, theo đó yêu cầu các chủ dầu bán phần dầu thô thuộc sở hữu của mình tại thị trường Việt Nam đối với các loại dầu thô/condensate (chưa ký kết hợp đồng xuất bán) phù hợp với nhu cầu và công nghệ chế biến của các nhà máy lọc dầu trong nước.

    Ủy quyền cho Bộ trưởng Bộ Tài chính chỉ đạo Hội đồng thành viên Tập đoàn Công nghiệp – Năng lượng Quốc gia Việt Nam (PVN) (thay Chính phủ) quyết định các nội dung cụ thể, bảo đảm linh hoạt, hiệu quả, đúng quy định pháp luật về dầu khí.

    Bên cạnh đó, Chính phủ cũng cho phép PVN và các đơn vị thành viên của PVN đang hoạt động trong lĩnh vực chế biến, kinh doanh dầu thô (Công ty CP Lọc hóa dầu Bình Sơn, Tổng Công ty Dầu Việt Nam) được thực hiện mua bán, xuất nhập khẩu dầu thô, nguyên liệu sản xuất xăng dầu.

    Chính phủ ủy quyền cho Bộ Công Thương và Bộ Tài chính chịu trách nhiệm quản lý nhà nước và đại diện quyền sở hữu phần vốn, chỉ đạo PVN và các tập đoàn trong điều kiện khủng hoảng; các bộ phải chịu trách nhiệm quản lý nhà nước theo thẩm quyền.

    Bộ Công Thương theo thẩm quyền rà soát kỹ, chủ động có biện pháp bảo đảm nguồn cung xăng dầu đáp ứng yêu cầu sản xuất kinh doanh và tiêu dùng trong nước; không để xảy ra thiếu hụt xăng dầu; kịp thời báo cáo, đề xuất, kiến nghị đối với vấn đề vượt thẩm quyền.

    Đồng thời, Bộ Công Thương chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính theo thẩm quyền chỉ đạo Tập đoàn Điện lực Việt Nam, PVN và các đơn vị liên quan thống nhất nguyên tắc ưu tiên sử dụng tối đa khí nội địa cho phát điện và có cơ chế hoán đổi trong việc sử dụng nguồn khí nội địa thay cho LNG nhập khẩu, bảo đảm đúng quy định pháp luật về điện lực và các quy định liên quan, giảm thiểu rủi ro thiếu hụt nguồn cung nhiên liệu cho sản xuất điện, gia tăng sản lượng khai thác condensate/dầu thô (lên theo khí), đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia.

    Báo Tin tức và Dân tộc đưa tin “Thông tin mới nhất về thời gian điều hành giá xăng dầu” với nội dung:

    Chú thích ảnh
    Giá xăng dầu biến động những ngày gần đây. Ảnh: TTXVN

    Cục Quản lý và Phát triển thị trường trong nước, Bộ Công thương vừa có công văn về nội dung thời gian điều hành giá xăng dầu theo Nghị quyết số 36/NQ-CP của Chính phủ.

    Theo đó, nội dung Nghị quyết số 36 về thời gian điều hành giá xăng dầu đã đồng ý Bộ Công Thương chủ trì phối hợp Bộ Tài chính áp dụng ngay sau khi Nghị quyết này của Chính phủ được ban hành việc điều chỉnh giá xăng dầu khi giá cơ sở xăng dầu của một trong các mặt hàng xăng dầu được tiêu dùng phổ biến trên thị trường trong ngày tăng từ 7% so với giá cơ sở xăng dầu công bố kỳ điều hành trước liền kề.

    Việc điều hành giá xăng dầu và công bố giá cơ sở xăng dầu được Bộ Công Thương chủ trì phối hợp với bộ Tài chính thực hiện sau ngày giá cơ sở xăng dầu tăng từ 7%.

    Khi giá cơ sở xăng dầu tăng dưới 7% so với giá cơ sở công bố kỳ điều hành trước kỳ liền kề thì việc điều hành giá xăng dầu sẽ tiếp tục được thực hiện theo quy định tại khoản 11 Điều 1 Nghị định số 80/2023/NĐ-CP (Ngày thứ 5 hàng tuần).

    Trên cơ sở số liệu về các yếu tố cấu thành giá cơ sở xăng dầu theo quy định và ý kiến tham gia điều hành giá xăng dầu của Bộ Tài chính gửi bằng văn bản trước 12h của ngày điều hành giá xăng dầu, Bộ Công thương công bố giá cơ sở và giá bán xăng dầu.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Đi du lịch Sài Gòn cùng với mẹ chồng nửa tháng nhưng cả 10 đêm bà không hề ngủ cùng với tôi mà đi tới gần sáng mới về –

    Đi du lịch Sài Gòn cùng với mẹ chồng nửa tháng nhưng cả 10 đêm bà không hề ngủ cùng với tôi mà đi tới gần sáng mới về –

    Đi du lịch Sài Gòn cùng với mẹ chồng nửa tháng nhưng cả 10 đêm bà không hề ngủ cùng với tôi mà đi tới gần sáng mới về. Một lần không nói nhưng cả 10 đêm thì tôi không thể không nghi ngờ. Đến đêm thứ 11 tôi quyết định đi theo thì phát hiện ra…

    Phần 1: Kỳ Nghỉ Bất Thường

    Sài Gòn đón mẹ con tôi bằng cái nóng hầm hập và những cơn mưa rào bất chợt của tháng Bảy. Tôi là Lan, con dâu trưởng của mẹ Hạnh. Chuyến đi này là món quà tôi dành tặng mẹ sau năm năm làm dâu, cũng là để bà khuây khỏa sau khi bố chồng tôi qua đời được sáu tháng.

    Chúng tôi thuê một căn hộ dịch vụ cao cấp ở Quận 1, nhìn thẳng ra bến Bạch Đằng. Tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ: sáng đi Dinh Độc Lập, chiều dạo phố đi bộ, tối đi thuyền trên sông. Tôi muốn mẹ được tận hưởng những gì tốt nhất, bù đắp cho cả đời lam lũ ở vùng quê Bắc Bộ

    Nhưng ngay đêm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra không như tôi dự tính.

    Mười một giờ đêm, khi tôi vừa tắm xong và chuẩn bị leo lên giường tận hưởng nệm êm chăn ấm, thì mẹ Hạnh đã thay bộ quần áo bà ba sẫm màu, đội cái nón lá cũ mà bà nhất quyết mang theo từ quê.

    “Lan à, con ngủ trước đi nhé. Mẹ… mẹ đi dạo một chút cho thoáng. Ở trong máy lạnh mẹ khó thở quá.”

    Tôi ngạc nhiên:

    “Mẹ ơi, muộn rồi. Sài Gòn phức tạp lắm, mẹ đi một mình con không yên tâm. Để con đi cùng mẹ.”

    Mẹ xua tay, nụ cười gượng gạo:

    “Thôi, con đi cả ngày mệt rồi, ngủ đi. Mẹ chỉ đi quanh quanh đây thôi. Mẹ già rồi, ai làm gì đâu mà sợ.”

    Nói rồi, bà khép cửa đi thẳng, để lại tôi với sự hoang mang nhẹ. Tôi nghĩ chắc bà lạ nhà, lạ giường nên muốn đi bộ cho dễ ngủ. Nhưng đồng hồ điểm một giờ sáng, hai giờ sáng, rồi ba giờ sáng… mẹ vẫn chưa về.

    Tôi gọi điện, thuê bao không liên lạc được. Tôi ngồi bó gối trên sofa, lòng như lửa đốt. Đến gần bốn giờ sáng, tiếng lạch cạch mở cửa mới vang lên. Mẹ bước vào, người ướt đẫm mồ hôi, đôi dép lào lấm lem bùn đất, và đặc biệt, đôi mắt bà đỏ hoe, sưng húp như vừa khóc một trận rất dài.

    “Mẹ đi đâu mà kỹ thế?” – Tôi hỏi, cố nén sự bực dọc.
    “À… mẹ đi lạc. Đường xá trong này rối rắm quá.” – Mẹ trả lời qua quýt rồi đi thẳng vào nhà tắm.

    Tôi tin lời mẹ đêm đầu tiên. Nhưng chuyện đó lặp lại vào đêm thứ hai, thứ ba… và liên tục mười đêm liền.

    Đêm nào cũng vậy, cứ đúng mười một giờ, khi thành phố bắt đầu lên đèn rực rỡ nhất, mẹ lại lẳng lặng rời đi với bộ đồ bà ba cũ kỹ. Và đêm nào trở về, bà cũng mang theo sự rệu rã, mệt mỏi cùng đôi mắt trũng sâu u buồn.

    Sự nghi ngờ trong tôi lớn dần lên như một khối u. Mẹ làm gì ở cái thành phố xa lạ này suốt sáu, bảy tiếng đồng hồ mỗi đêm? Mẹ đi đánh bài? Không thể, mẹ tôi nổi tiếng tiết kiệm. Mẹ có nhân tình? Càng vô lý với một người phụ nữ góa bụa cả đời chỉ biết đến chồng con. Hay mẹ bị lừa tham gia vào một hội nhóm tà đạo nào đó?

    Ban ngày, mẹ vẫn vui vẻ đi tham quan cùng tôi, nhưng mỗi khi tôi quay đi, tôi lại bắt gặp bà nhìn xa xăm, thẫn thờ. Mẹ ăn rất ít, nhưng bữa nào cũng lén xin nhà hàng một hộp cơm mang về, bảo là “để đêm đói thì ăn”, nhưng sáng ra tôi thấy hộp cơm đã biến mất, còn thùng rác trong phòng thì trống trơn.

    Đến đêm thứ mười một, tôi không thể chịu đựng thêm sự im lặng đáng sợ này nữa. Tôi quyết định sẽ bám theo bà.

    Phần 2: Cái Bóng Trong Hẻm Sâu

    Mười một giờ mười lăm phút. Mẹ Hạnh rời khỏi khách sạn. Bà đi rất nhanh, dáng người nhỏ bé lọt thỏm giữa dòng người tấp nập của phố Tây Bùi Viện.

    Tôi trùm kín áo khoác, đeo khẩu trang, giữ khoảng cách an toàn phía sau. Mẹ không đi dạo “quanh quanh” như bà nói. Bà đi bộ một mạch qua mấy con phố lớn, rồi rẽ vào những con hẻm nhỏ chằng chịt, tối tăm ở khu vực Quận 4 – nơi mà người ta vẫn đồn đại về những khu “ổ chuột” nằm ngay sát vách sự phồn hoa.

    Sài Gòn về đêm ở những góc khuất này mang một bộ mặt khác hẳn. Không có đèn hoa rực rỡ, chỉ có những ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, mùi rác thải, mùi cống rãnh bốc lên nồng nặc. Những người vô gia cư nằm co ro trên vỉa hè, những quán hủ tiếu gõ leo lét ánh lửa.

    Mẹ tôi cứ đi, bước chân thoăn thoắt lạ thường. Bà dừng lại trước một tiệm tạp hóa nhỏ còn mở cửa, mua một chai nước suối lớn, một gói thuốc lá (dù mẹ tôi không bao giờ hút thuốc), và một cái bánh bao nóng hổi.

    Sau đó, bà đi sâu vào khu vực gầm cầu Ông Lãnh.

    Tim tôi đập thình thịch. Đây là nơi tập trung của rất nhiều người vô gia cư và những thành phần phức tạp. Tôi muốn lao lên kéo mẹ về, nhưng sự tò mò đã giữ chân tôi lại.

    Mẹ dừng lại trước một góc tối, nơi có một đống bìa các-tông và giẻ rách chất đống thành một cái ổ. Một người đàn ông đang nằm cuộn tròn trong đó, người bẩn thỉu, tóc tai rũ rượi, quần áo rách bươm.

    Mẹ tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh “đống rác” ấy. Bà đặt chai nước và cái bánh bao xuống, rồi đưa tay lay nhẹ người đàn ông.

    “Dậy đi con. Mẹ đến rồi đây.”

    Tiếng “con” vang lên trong đêm vắng khiến tôi rợn tóc gáy. Chồng tôi – con trai duy nhất của mẹ – đang ở Bắc làm việc cơ mà? Vậy người này là ai?

    Người đàn ông kia cựa mình, ngẩng mặt lên. Dưới ánh đèn đường leo lét, tôi thấy một khuôn mặt đen nhẻm, nhem nhuốc, đôi mắt dại đi vì ma túy hoặc vì bệnh tật. Anh ta nhìn mẹ tôi, không nói gì, chỉ giật lấy cái bánh bao nhét vào miệng ngấu nghiến như một con thú đói.

    Mẹ tôi nhìn anh ta ăn, nước mắt bà lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà rút trong túi áo ra một chiếc khăn tay, thấm mồ hôi trên trán cho anh ta, rồi lôi hộp cơm – hộp cơm mà bà xin từ nhà hàng ban trưa – ra bón thêm cho anh ta từng thìa.

    “Ăn từ từ thôi con. Khổ thân con tôi…”

    Người đàn ông ăn xong, ngửa cổ uống ừng ực chai nước. Rồi anh ta nhìn thấy gói thuốc lá mẹ để bên cạnh. Anh ta chộp lấy, rút một điếu, châm lửa hút, phả khói vào mặt mẹ tôi. Mẹ không né tránh, bà chỉ ngồi đó, nhìn anh ta bằng ánh mắt chan chứa yêu thương và đau đớn tột cùng.

    “Về với mẹ đi con. Bố mất rồi. Giờ chỉ còn mẹ thôi. Về mẹ cai cho, mẹ nuôi…” – Mẹ thì thầm, giọng lạc đi.

    Gã đàn ông cười khùng khục, một điệu cười man dại:

    “Về? Về đâu? Bà đi đi! Đừng có lải nhải nữa! Có tiền không? Cho xin ít tiền đi!”

    Mẹ run rẩy móc trong túi quần ra mấy tờ tiền lẻ – số tiền tôi đưa bà để mua quà vặt.

    “Mẹ chỉ còn thế này thôi…”

    Gã giật lấy tiền, đếm đếm rồi nhét vào túi, xong lại nằm vật xuống đống bìa các-tông, quay lưng lại với mẹ:

    “Mai nhớ mang cơm sườn nhé. Bánh bao chán lắm.”

    Mẹ tôi ngồi đó, vuốt ve tấm lưng cáu bẩn của gã, thì thầm những lời ru à ơi mà ngày xưa bà vẫn ru chồng tôi ngủ. Bà ngồi như thế, canh cho gã ngủ, xua muỗi cho gã giữa cái nóng hầm hập và mùi hôi thối của gầm cầu.

    Tôi đứng nấp sau cột điện, bụm miệng khóc nức nở. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảnh tượng trước mắt quá đỗi bi thương. Người mẹ chồng mà tôi vẫn nghĩ là quê mùa, an phận, lại đang giấu một bí mật tày trời giữa lòng Sài Gòn này.

    Phần 3: Sự Thật Dưới Chân Cầu

    Tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi bước ra khỏi bóng tối.

    “Mẹ!”

    Mẹ tôi giật bắn mình, quay lại. Khi nhìn thấy tôi, mặt bà cắt không còn giọt máu. Bà vội vàng đứng dậy, lấy thân mình che chắn cho gã đàn ông kia, như gà mẹ che chở cho con trước diều hâu.

    “Lan… con… sao con lại ở đây?”

    Tôi tiến lại gần, nhìn người đàn ông đang ngáy ngủ vô tư lự kia, rồi nhìn mẹ:

    “Người này là ai hả mẹ? Tại sao mẹ lại khổ sở thế này?”

    Mẹ tôi cúi gằm mặt, hai bàn tay vặn vẹo vào nhau. Bà biết không thể giấu được nữa. Bà kéo tay tôi ra xa một chút, để không làm gã kia thức giấc.

    “Nó là… anh chồng của con.”
    “Anh chồng?” – Tôi thốt lên. – “Nhưng anh Hùng (chồng tôi) là con một mà?”

    Mẹ lắc đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa:

    “Không. Trước Hùng, mẹ có một đứa con trai nữa. Tên nó là Hải.”

    Và rồi, dưới gầm cầu Ông Lãnh, trong tiếng xe cộ ầm ì xa xa, mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện mà bà đã chôn chặt hơn ba mươi năm qua.

    Ngày đó, nhà nghèo, bố chồng tôi đi bộ đội biền biệt. Mẹ ở nhà nuôi con một mình. Năm Hải lên ba tuổi, trận lụt lịch sử đã cuốn trôi nhà cửa. Mẹ ôm con chạy lụt lên thành phố, lạc mất con ở bến xe miền Đông. Mẹ đã tìm kiếm ròng rã suốt năm năm trời nhưng vô vọng. Sau đó, bố giải ngũ về, mẹ sinh thêm Hùng. Nỗi đau mất con mẹ giấu kín trong lòng, bố cũng không muốn nhắc lại chuyện buồn nên coi như Hải đã chết.

    Nhưng mẹ chưa bao giờ tin Hải chết.

    “Cách đây một tháng, có người làng mình vào Sài Gòn làm ăn, tình cờ nhìn thấy một người ăn xin giống hệt bố con hồi trẻ. Họ chụp ảnh gửi về cho mẹ. Mẹ nhận ra ngay vết bớt đỏ sau gáy nó… Dù nó có ra nông nỗi này, mẹ vẫn nhận ra con mẹ, Lan ơi!”

    Hóa ra, chuyến đi Sài Gòn này không phải là đi du lịch. Mẹ đồng ý đi ngay lập tức khi tôi rủ là vì mẹ muốn vào tìm Hải. Mười đêm qua, mẹ đã lần theo địa chỉ người làng mách, lang thang khắp các gầm cầu, xó chợ để tìm con. Và mẹ đã tìm thấy anh ấy vào đêm thứ ba.

    Hải đã bị bắt cóc, bị bạo hành, rồi lớn lên trong các trại trẻ mồ côi, sau đó sa ngã vào con đường nghiện ngập, tù tội. Giờ đây, anh ấy là một kẻ vô gia cư, đầu óc lúc tỉnh lúc mê, sống vất vưởng qua ngày.

    “Mẹ không dám nói với con, sợ con khinh, sợ ảnh hưởng đến danh dự của thằng Hùng. Mẹ chỉ định… đêm nào cũng ra đây thăm nó, cho nó miếng ăn, được nhìn thấy nó là mẹ mãn nguyện rồi.” – Mẹ nắm chặt tay tôi, giọng van lơn. – “Con đừng nói cho thằng Hùng biết nhé. Để mẹ chịu một mình thôi.”

    Tôi nhìn người đàn bà nhỏ bé trước mặt. Bà đã chịu đựng nỗi đau mất con suốt nửa đời người, giờ tìm lại được con trong hình hài tàn tạ thế này, bà vẫn không một lời oán trách, vẫn bao dung và hy sinh tất cả. Bà sợ làm phiền chúng tôi, sợ làm xấu mặt gia đình, nên bà chấp nhận làm “bóng ma” đi về trong đêm, rút ruột gan ra chăm sóc đứa con hư hỏng.

    Lòng tôi quặn thắt. Tôi nhớ lại những hộp cơm bà lén giữ lại, những đồng tiền lẻ bà chắt chiu. Tôi thấy mình thật nhỏ nhen khi nghi ngờ bà.

    Phần 4: Quyết Định Của Người Con Dâu

    Tôi buông tay mẹ ra, bước về phía gã đàn ông tên Hải.

    “Lan, con làm gì thế?” – Mẹ hốt hoảng.

    Tôi không trả lời. Tôi cúi xuống, nhìn khuôn mặt nhem nhuốc của anh ta. Đúng là có nét giống chồng tôi, đặc biệt là sống mũi cao và đôi lông mày rậm. Dù anh ta là ai, quá khứ thế nào, thì dòng máu đang chảy trong người anh ta cũng là dòng máu của gia đình tôi.

    Tôi quay lại, nắm lấy bàn tay chai sần của mẹ:

    “Mẹ, chúng ta không thể để anh ấy ở đây được.”

    Mẹ ngơ ngác:

    “Ý con là sao?”
    “Anh ấy là con của mẹ, là anh của chồng con. Dù anh ấy có nghiện ngập, có điên dại, thì nhà mình cũng không thể bỏ mặc. Chúng ta sẽ đưa anh ấy về.”

    Mẹ lắc đầu quầy quậy:

    “Không được! Nó nghiện đấy con ơi! Về rồi làm khổ vợ chồng con. Mẹ không cho phép!”
    “Mẹ!” – Tôi siết chặt tay bà. – “Con làm ra tiền, con lo được. Cai nghiện thì vào trung tâm, bệnh thì chữa. Mẹ đã tìm được anh ấy rồi, mẹ có đành lòng để anh ấy chết dần chết mòn ở cái gầm cầu này không? Nếu bố còn sống, bố cũng sẽ không đồng ý đâu.”

    Mẹ òa khóc, gục đầu vào vai tôi. Tiếng khóc của sự vỡ òa, của gánh nặng ngàn cân được trút bỏ.

    Đêm đó, tôi và mẹ gọi taxi. Phải mất rất nhiều tiền bo thêm, tài xế mới chịu chở ba người chúng tôi, với một người bốc mùi xú uế. Chúng tôi đưa Hải về một khách sạn bình dân gần đó (vì khách sạn cao cấp không cho phép). Tôi thuê người tắm rửa, cắt tóc cho anh ấy.

    Khi lớp bụi bẩn được gột rửa, Hải hiện ra là một người đàn ông gầy gò, chi chít sẹo, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hung dữ khi nhìn thấy mẹ ân cần bón cháo cho mình. Có lẽ trong sâu thẳm cơn mê, tình mẫu tử vẫn là thứ thuốc an thần duy nhất xoa dịu được con thú hoang trong anh.

    Phần 5: Bình Minh Trên Thành Phố

    Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho chồng. Tôi kể hết mọi chuyện, không giấu giếm điều gì. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi tôi nghe thấy tiếng Hùng sụt sùi:

    “Em… em làm đúng lắm. Đưa mẹ và anh về đi. Anh sẽ ra sân bay đón.”

    Mấy ngày còn lại của kỳ nghỉ, chúng tôi không đi tham quan nữa. Tôi liên hệ với một trung tâm cai nghiện tự nguyện uy tín để làm thủ tục cho Hải. Mẹ tôi muốn ở lại chăm sóc Hải một thời gian, nhưng tôi thuyết phục mẹ đưa anh về Bắc để cả gia đình cùng lo liệu.

    Ngày ra sân bay, Hải đã sạch sẽ hơn, mặc bộ quần áo mới tôi mua. Anh vẫn lơ ngơ, thi thoảng lại lên cơn vật thuốc, nhưng mẹ luôn ở bên cạnh, nắm chặt tay anh, thì thầm: “Có mẹ đây rồi”.

    Tôi nhìn mẹ, thấy bà như trẻ lại. Đôi mắt u buồn mười đêm trước giờ đã ánh lên niềm hy vọng. Bà không còn phải lén lút đi về trong đêm tối nữa. Bí mật đau thương dưới gầm cầu đã được đưa ra ánh sáng, và ánh sáng ấy chính là tình thân.

    Máy bay cất cánh, bỏ lại Sài Gòn phía dưới. Tôi nhìn xuống thành phố rộng lớn, nơi có hàng triệu ngọn đèn đang tỏa sáng. Ở một góc khuất nào đó, vẫn còn những phận đời bất hạnh, nhưng ít nhất, có một người con lạc lối đã tìm được đường về nhà.

    Tôi tựa đầu vào vai ghế, mỉm cười. Chuyến du lịch này không có những bức ảnh “sống ảo” lung linh, nhưng nó đã mang lại cho tôi một món quà vô giá: Đó là bài học về sự bao dung của người mẹ, và sự thật rằng, gia đình không bao giờ bỏ rơi nhau, dù trong hoàn cảnh bi đát nhất.

  • Trong vài tháng tới, nên tích trữ trước những mặt hàng này. Đây không phải là mê tín mà là kinh nghiệm của những người đã từng trải qua

    Trong vài tháng tới, nên tích trữ trước những mặt hàng này. Đây không phải là mê tín mà là kinh nghiệm của những người đã từng trải qua

    Có hai nguyên nhân chính dẫn đến điều này: Một là khi gặp những trường hợp khẩn cấp như dịch bệnh, động đất, lũ lụt tái diễn, việc mua sắm nhu yếu phẩm hàng ngày của người dân sẽ bị ảnh hưởng. Một điều nữa là nếu giá của một số mặt hàng dự kiến ​​​​sẽ tăng trong tương lai thì việc dự trữ một số nguồn cung cấp trong nước cũng là một lựa chọn tốt, điều này có thể làm giảm chi phí.

    tích trữ, thực phẩm

    Một số người trong cuộc gợi ý rằng trong vài tháng tới, bạn nên tích trữ những món đồ này ở nhà. Đó là: 1. Khăn giấy khử trùng; 2. Dầu ăn; 3. Thực phẩm và nước uống; 4. Các loại thuốc thường dùng; Đây không phải là mê tín mà là kinh nghiệm của những người từng trải qua. Hãy cùng nhau tìm hiểu”

    Đầu tiên, khăn lau khử trùng

    tích trữ, thực phẩm

    Ngày nay, việc sử dụng khăn giấy độc hại của người tiêu dùng ngày càng trở nên phổ biến và nó đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe của gia đình bạn. Lý do tại sao tôi khuyên mọi người nên tích trữ một số khăn lau khử trùng chủ yếu là do hai điều cần cân nhắc:

    Một mặt, thời tiết ngày càng nóng hơn, nhiều loại vi khuẩn và vi rút lây lan. Khăn giấy khử trùng có chứa các thành phần khử trùng, có thể tiêu diệt vi khuẩn và vi rút một cách hiệu quả. Một điều nữa là khăn giấy khử trùng có rất nhiều công dụng. Chúng có thể dùng để lau tay và khử trùng đồ đạc. Quan trọng hơn, tiền giấy đã tiệt trùng có thể bảo quản được lâu, chắc chắn đây là vật liệu lý tưởng để cất giữ tại nhà.

    Thứ hai, dự trữ một ít dầu ăn

    tích trữ, thực phẩm

    Cần phải dự trữ một ít dầu ăn tại nhà: Trước hết, bị ảnh hưởng bởi các yếu tố như biến đổi khí hậu toàn cầu và nhu cầu tăng trưởng nhanh, giá quốc tế của các nguyên liệu thô như ngũ cốc, đậu nành và ngô có khả năng tăng cao, đồng nghĩa với việc rằng, Giá dầu ăn có thể sẽ tăng trong thời gian tới. Dầu ăn là nhu cầu cần thiết trong nấu nướng của mỗi gia đình. Vì vậy, việc dự trữ một ít dầu ăn ở nhà cũng là một lựa chọn tốt.

    Hơn nữa, nhiều người khi đang nấu ăn tại nhà thường đột nhiên phát hiện hết dầu ăn nên phải ra ngoài mua, điều này rất bất tiện. Thiếu dầu ăn, hương vị của những món ăn được chế biến không đạt yêu cầu. Nếu bạn dự trữ một ít dầu ăn ở nhà, bạn sẽ không gặp phải rắc rối này. Hơn nữa, dầu ăn có thời hạn sử dụng tương đối dài nên việc dự trữ một ít dầu ăn tại nhà vẫn là điều cần thiết.

    Ads

    Thứ ba, thức ăn và nước uống

    tích trữ, thực phẩm

    Những người làm công ăn lương ngày nay rất bận rộn với công việc và không có nhiều thời gian đi mua sắm. Cũng rất tốt nếu bạn dự trữ một ít gạo, bột mì, đồ hộp, mì ăn liền và các mặt hàng khác ở nhà để có thể sử dụng trong những trường hợp khẩn cấp vào những thời điểm quan trọng. Ngoài ra, con người hiện đại ngày càng có yêu cầu cao hơn về chất lượng nước uống và nước khoáng thường được sử dụng để nấu ăn, uống. Kéo theo đó là nhu cầu sử dụng nước sạch của các hộ gia đình ngày càng tăng. Vì vậy, việc dự trữ nước khoáng tại nhà cũng là điều cần thiết.

    Thứ tư, vật tư y tế

    tích trữ, thực phẩm

    Sau ba năm trải qua dịch bệnh, nhiều người nhận ra rằng việc xây dựng một hộp thuốc nhỏ tại nhà và dự trữ những loại thuốc thông dụng là cần thiết. Ví dụ, thuốc trị cảm lạnh và đau đầu, thanh nhiệt và giải độc, thuốc kiểm soát các bệnh mãn tính khác nhau và thuốc khử trùng. Trong trường hợp bạn không thể mua được những loại thuốc cần thiết khẩn cấp ở các hiệu thuốc và bệnh viện, bạn cũng có thể sử dụng những loại thuốc trong hộp thuốc nhỏ cho mục đích cấp cứu. Tuy nhiên, chúng ta cần nhắc nhở mọi người rằng các loại thuốc đều có thời hạn sử dụng và việc tích trữ một số loại thuốc cũng không sao. Nếu tích trữ quá nhiều thuốc và thời hạn sử dụng đã hết sẽ gây lãng phí tài nguyên.

    Thứ năm, khẩu trang

    tích trữ, thực phẩm

    Khi nhiệt độ thời tiết tiếp tục tăng, nhiều loại virus và vi khuẩn sẽ sinh sản nhanh chóng. Nếu bạn thường xuyên đến những nơi công cộng như trung tâm mua sắm, văn phòng, tàu điện ngầm, trường học, v.v. thì vẫn cần phải đeo khẩu trang. Điều này không chỉ có thể bảo vệ sức khỏe của chính bạn và tránh bị vi khuẩn, vi rút xâm nhập mà còn ngăn ngừa lây nhiễm chéo giữa mọi người trong quá trình tiếp xúc. Với thực tế hiện nay mỗi hộ gia đình đều tiêu thụ một lượng lớn khẩu trang nên việc tích trữ một số khẩu trang cũng là một quyết định sáng suốt.

  • Bàn thờ đặt 3 thứ này, gia đình đau ốm liên miên, n:ợ n:ần chồng chất, đó là gì?

    Bàn thờ đặt 3 thứ này, gia đình đau ốm liên miên, n:ợ n:ần chồng chất, đó là gì?

    Trong văn hóa tín ngưỡng của người Việt, bàn thờ gia tiên đóng vai trò vô cùng quan trọng, là nơi thể hiện lòng thành kính và tri ân đối với ông bà tổ tiên cũng như tín ngưỡng thờ các vị thần linh. 

    Việc đặt gì lên bàn thờ không chỉ đơn thuần là việc sắp xếp các đồ vật mà còn chứa đựng những quan niệm sâu sắc về tôn kính và lòng biết ơn. Có những thứ không nên đặt lên bàn thờ vì được coi là đem lại xui rủi:

    Không đặt hoa ly lên bàn thờ

    Trong phong thủy hoa ly tượng trưng cho sự ly biệt chia tán chính vì vậy bạn đừng bao giờ đặt hoa ly lên bàn thờ kẻo sớm muộn gia đình cũng gặp những điều không mong muốn. Bên cạnh đó, hoa lan cũng là loài hoa được nhiều người yêu thích đặt lên bàn thờ trong những dịp Tết lễ ngày rằm hay mùng 1.

    Tuy nhiên, trong phong thủy hoa lan tượng trưng cho sự mưa gió phong trần thể hiện một cô gái có kiếp sông gian nan đa truân. Chính vì vậy, nếu bạn đặt hoa lan lên bàn thờ thì mang ý nghĩa người con gái trong nhà lận đận tình duyên và tài lộc, không may mắn.

    Ngoài ra, khi thờ cúng trên bàn thờ bạn cũng nên tránh đặt những món ăn có mùi hương quá nồng như sầu riêng, mít hoặc dứa. Đồng thời, những loài trái cây này cũng có gai nhọn không tốt cho phong thủy nên rất kiêng kỵ trong việc đặt lên bàn thờ để thờ cúng.

    bàn thờ, không nên đặt gì lên bàn thờ, kiến thức

    Tránh đặt hoa ly trên bàn thờ (Ảnh minh họa).

    Không đặt đồ phong thủy không rõ nguồn gốc lên bàn thờ

    Nhiều gia đình làm ăn buôn bán lớn lên thường đặt những đồ phong thủy lên bàn thờ Thần Tài. Nhưng ít ai biết rằng việc đặt đồ phong thủy không rõ nguồn gốc lên bàn thờ sẽ đặt những thứ này lên bàn thờ với mong muốn được người trên chứng giám, ban tài lộc cho mình.

    Thế nhưng, theo tâm linh việc để đồ phong thủy không rõ nguồn gốc lên bàn thờ chẳng những không thúc tài vượng vận mà còn khiến cho việc làm ăn của gia chủ bị trì trệ, nhiều khó khăn ngáng trở khiến khó lòng thành công như ý. Đồng thời, khi đặt đồ phong thủy không rõ nguồn gốc thường có nhiều âm khí có những khí của chủ cũ nên gia đình bạn dễ gặp phải những thứ không hay không may mắn. Bởi vậy, nếu không biết nguồn gốc về những món đồ phong thủy thì không nên dùng nhất là không nên đặt lên bàn thờ.

    bàn thờ, không nên đặt gì lên bàn thờ, kiến thức

    (Ảnh minh họa)

    Không đặt hoa quả trái cây giả lên bàn thờ

    Một trong những đại kỵ khi đặt đồ lên bàn thờ là rong phong thủy thì việc thờ cúng cốt ở thành tâm, đây là vấn đề tâm linh gia chủ có thành kính thì mới mong nhận được lộc báo từ bề trên. Chính vì vậy khi cúng lễ cho ông bà tổ tiên, chớ đặt trái cây giả lên bàn thờ. Không nên vì tiết kiệm chút tiền mà làm điều đó, sự thành kính của bạn sẽ bị giảm bớt nhiều phần, thậm chí còn bị cho là bất kính.

    Nếu bạn đi chùa và mang về cành vàng lá ngọc thì đó cũng là thứ không nên đặt lên bàn thờ để thờ cúng. Trái với suy nghĩ của nhiều người, đặt cành vàng lá ngọc đi lễ chùa về lên bàn thờ không được thêm phước lành, tài lộc mà còn có thể vô tình mang theo những thứ không nên mang về nhà. Lý do là vì chùa chiền không chỉ là chỗ ở của các vị thần Phật mà còn là nơi các vong linh nương tựa nữa. Hãy cẩn thận vì có những thứ khôngđược đặt lên bàn thờ.

    bàn thờ, không nên đặt gì lên bàn thờ, kiến thức

    (Ảnh minh họa)

    *Thông tin chỉ mang tính tham khảo

    Nguồn: https://ngoisao.vn/nha-dep/phong-thuy/ban-tho-dat-3-thu-nay-gia-dinh-dau-om-lien-mien-no-nan-chong-chat-do-la-gi-431487.htm