Tác giả: admin

  • 16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước,

    16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước,

    Dì Mai đã làm giúp việc cho gia đình ông bà Lưu ở khu Mid-Levels, Hồng Kông, suốt 16 năm. 16 năm đó, dì đã chứng kiến hai đứa con của họ—thằng Tiểu Cường ngỗ nghịch và con bé Tiểu Huệ hay khóc nhè—lớn lên, trưởng thành, và du học. Dì là người nấu cơm, giặt giũ, và người mẹ thứ hai của chúng.

    Nhưng giờ, ở tuổi 65, xương cốt đã rệu rã, dì Mai phải trở về quê nhà ở miền Trung Việt Nam. Dì chỉ có một nguyện vọng đơn giản: Dùng số tiền tích cóp được sửa sang lại căn nhà cũ kỹ và an hưởng tuổi già.

    Ngày cuối cùng, không khí trong căn hộ sang trọng lặng đi. Ông Lưu, người đàn ông nghiêm khắc, luôn mặc vest chỉnh tề và hiếm khi nở nụ cười, chỉ nói vỏn vẹn: “Tối nay, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa cơm nhỏ cho dì.”

    Bữa cơm diễn ra nhanh chóng, khách sáo. Dì Mai hiểu, dù có gắn bó thế nào, dì vẫn là người làm thuê.

    Khi dì xách va li ra cửa, ông Lưu đưa tay ra chặn lại. Trên tay ông là một chiếc phong bao đỏ dày cộp.

    “Mai này,” giọng ông trầm, không biểu lộ cảm xúc. “Cảm ơn vì tất cả những năm qua. Dì cầm lấy. Coi như chút lòng thành.”

    Dì Mai xúc động, nước mắt chực trào. Dì cúi đầu nhận lấy, tay run run. “Cảm ơn ông bà. Tôi… tôi không có gì để đáp lại.”

    Ông Lưu chỉ gật đầu, rồi quay vào nhà, không một lời tạm biệt dài dòng. Dì Mai bước lên chiếc taxi, cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng. “16 năm gắn bó,” dì nghĩ. “Chủ nhà vẫn là chủ nhà.”

    Chiếc phong bao đỏ thật nặng. Dì đoán chừng đó là một khoản tiền thưởng Tết lớn, hoặc tổng số tiền lương còn lại.

    Sau chuyến bay dài, dì Mai về đến căn nhà cấp bốn xiêu vẹo của mình. Mệt mỏi và cô đơn, dì ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp. Dì vuốt ve chiếc phong bao đỏ, giờ đã nhàu đi một chút, và quyết định mở nó ra.

    Bên trong không phải là tiền mặt. Mà là một xấp giấy tờ.

    Dì Mai run rẩy lấy ra. Đầu tiên là một cuốn sổ tiết kiệm, nhưng số tiền bên trong quá lớn, lớn đến mức dì không dám tin vào mắt mình. Nó là toàn bộ tiền lương 16 năm của dì, được gửi vào ngân hàng từ ngày đầu tiên dì làm việc, cộng với lãi suất kép và một khoản thưởng khổng lồ. Ông bà Lưu đã âm thầm quản lý tài chính cho dì, biến tiền lương thành một gia tài nhỏ.

    Nhưng đó chưa phải là tất cả.

    Dưới cuốn sổ tiết kiệm, là một bộ giấy tờ mua bán nhà. Dì run rẩy đọc tên người mua: Trần Thị Mai. Dì nhìn địa chỉ: “Thửa đất số 72, Phường An Lạc, Thị xã X…” – chính là căn nhà cũ nát này của dì!

    Dì Mai đứng bật dậy, người chết lặng. Tại sao lại là giấy tờ mua bán căn nhà của chính mình?

    Dì lật sang tờ giấy cuối cùng. Đó là một lá thư viết tay, với nét chữ cứng nhắc, khó đọc của ông Lưu.

    Kính gửi dì Mai,

    Khi dì đọc những dòng này, chắc dì đã về đến nhà.

    Năm 2010, dì từng hỏi tôi một câu: ‘Sau này tôi về nước, liệu tôi có đủ tiền để sửa lại căn nhà dột nát của tôi không?’ Dì đã quên, nhưng tôi thì không. Tôi biết, căn nhà là cả đời dì.

    Năm ngoái, tôi thấy dì đi lại khó khăn. Tôi âm thầm sắp xếp cho dì về hưu. Tôi đã bí mật dùng tên dì mua lại căn nhà cũ kỹ này từ chính tay dì (qua người đại diện ở Việt Nam). Sau đó, tôi thuê đội thợ giỏi nhất để đập đi và xây mới lại hoàn toàn trong suốt sáu tháng qua, trong lúc dì đang bận rộn dọn dẹp ở Hồng Kông.

    23 túi rác dì vứt ra mỗi ngày, là những bao gói, vật liệu xây dựng dư thừa của công trình. Tôi đã nhờ người vận chuyển chúng đi và chỉ đạo dì vứt ra ngoài để che giấu công trình. Tôi biết, dì đã làm việc chăm chỉ suốt 16 năm để xây dựng tổ ấm cho chúng tôi. Giờ là lúc chúng tôi xây dựng lại tổ ấm cho dì.

    Xin lỗi vì sự lạnh lùng. Nhưng đây là cách duy nhất để hoàn thành món quà mà không làm tổn thương lòng tự trọng của dì.

    Món quà lớn nhất không phải là tiền. Mà là ngôi nhà mới mà dì đang đứng trong đó. Chúc dì sống khỏe.

    Lưu Minh Khang.

    Dì Mai ngước nhìn lên. Căn nhà gỗ mục nát, tối tăm của dì đã biến mất. Thay vào đó là một ngôi nhà mái bằng khang trang, sơn màu vàng kem ấm áp, nội thất sạch sẽ, sáng sủa. Dì đã quá mệt mỏi và xúc động nên không hề nhận ra sự thay đổi kinh ngạc này.

    Dì sờ tay lên bức tường mới, cảm nhận hơi ấm từ viên gạch. Dì không chết lặng vì số tiền, mà vì tình người thấu đáo đến từng chi tiết. Ông Lưu, người chủ tưởng chừng như vô cảm, đã không chỉ trả công bằng vật chất mà còn tặng lại cho dì một cuộc đời mới, một mái ấm trọn vẹn.

    Dì Mai oà khóc. Những giọt nước mắt này không còn là sự hụt hẫng, mà là lòng biết ơn sâu sắc. 16 năm hy sinh ở xứ người, cuối cùng đã được đền đáp bằng một tình yêu thương và sự tôn trọng vượt lên mọi khoảng cách giàu nghèo.

  • Nghe mẹ bảo: “Người ta đồn hay thấy xe của vợ m:ày ở nh:à ng:hỉ. Mày xem lại đi, chứ cái th:::ai trong bụng nó chưa chắc đã là của mày đâu!

    Nghe mẹ bảo: “Người ta đồn hay thấy xe của vợ m:ày ở nh:à ng:hỉ. Mày xem lại đi, chứ cái th:::ai trong bụng nó chưa chắc đã là của mày đâu!

    “Mày không tin mẹ thì cứ để ý mà xem. Tao đi chợ, mấy bà bán cá cứ xì xào thấy con vợ mày lén lút vào nhà nghỉ Hoàng Hôn ở cuối phố. Mà tao nói thật, cái thai trong bụng nó chắc gì đã là của mày. Mày đi công tác triền miên, nó ở nhà mỡ treo miệng mèo, ai mà biết được…”

    Những lời nói của mẹ như nọc độc ngấm dần vào đầu óc Tuấn. Vốn tính đa nghi, lại thêm việc vợ dạo này hay về muộn, lơ là chuyện chăn gối, Tuấn càng tin lời mẹ là thật. Anh nhìn cái bụng bầu 5 tháng của Thư – vợ anh, không còn thấy sự háo hức của một người sắp làm cha, mà chỉ thấy một nỗi ngờ vực đen tối.

    Tuấn âm thầm cài định vị vào điện thoại của vợ. Anh muốn bắt tận tay, day tận trán để “con đàn bà lăng loàn” ấy không còn đường chối cãi.

    Chiều thứ Bảy, điện thoại Tuấn báo ting một tiếng. Mở app định vị lên, máu trong người Tuấn sôi sùng sục. Chấm đỏ trên bản đồ đang nhấp nháy tại đúng địa chỉ mà mẹ anh từng nhắc tới: Nhà nghỉ Hoàng Hôn.

    Cơn điên bốc lên tận não. Tuấn không lao đến ngay. Anh muốn sự trừng phạt này phải thật tàn khốc. Anh rút điện thoại, gọi cho bố mẹ vợ.

    “Alo, bố mẹ đến ngay ngõ 135, đường X. Con có chuyện tày đình muốn thưa chuyện với bố mẹ. Con mời bố mẹ đến để chứng kiến con gái ngoan hiền của bố mẹ đang “dưỡng thai” kiểu gì. Bố mẹ không đến nhanh, con không chịu trách nhiệm về tính mạng của nó đâu”!

    Nói rồi, Tuấn phóng xe như bay đến điểm hẹn. Anh hình dung ra cảnh mình sẽ đạp tung cửa, lôi đôi gian phu dâm phụ ra, ném trả Thư về cho bố mẹ cô ta trước sự chứng kiến của bàn dân thiên hạ.Có thể là hình ảnh về xe môtô và xe scooter

    15 phút sau, bố mẹ Thư hớt hải chạy tới, mặt tái mét lo lắng. Vừa thấy họ, Tuấn cười khẩy: “Bố mẹ vào mà xem. Con gái bố mẹ đang hú hí với trai trong cái nhà nghỉ rẻ tiền này đây. Hôm nay con xin phép trả nó về nơi sản xuất”!

    Không đợi bố mẹ vợ kịp phân bua, Tuấn hùng hổ lao lên tầng 2, đạp mạnh vào cánh cửa phòng 201: “Mở cửa! Con khốn nạn, mày ra đây cho tao”!

    Cánh cửa bật mở. Nhưng người mở cửa không phải là Thư, mà là chủ nhà nghỉ, vẻ mặt hốt hoảng. Tuấn gạt phắt ông ta ra, xông thẳng vào trong: “Thư! Mày đâu rồi? Thằng bồ mày đâu”?

    Tuấn sững lại.

    Trong căn phòng chật hẹp, nồng mùi ẩm mốc, Thư đang ngồi bên mép giường. Nhưng không có gã đàn ông nào cả. Trên giường là một cô gái trẻ, tóc tai rũ rượi, mặt mũi bầm tím, đang co ro trong chăn, run lên bần bật.

    Thư nhìn thấy Tuấn và bố mẹ mình, mặt cô cắt không còn giọt máu, vội vàng lấy thân mình che chắn cho người trên giường: “Anh… sao anh lại đến đây”?

    Tuấn chưa kịp hiểu chuyện gì thì tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên từ phía giường: “Anh Tuấn… cứu em… đừng đánh chị Thư”…

    Tuấn chết lặng. Giọng nói này… Anh lao đến, giật phăng cái chăn ra. Người đang nằm đó là Lan – em gái ruột của Tuấn! Lan – đứa em gái mà cả nhà anh tưởng rằng đang đi xuất khẩu lao động bên Đài Loan sung sướng lắm, hàng tháng vẫn gửi tiền về cho mẹ anh đi đánh bài. Tại sao nó lại ở đây? Trong bộ dạng thân tàn ma dại thế này?

    “Cái Lan? Sao mày”…

    Thư òa khóc, ôm chặt lấy cô em chồng đang hoảng loạn: “Anh đừng hỏi nữa! Lan nó mới về được 2 tuần nay. Nó bị người ta lừa bán sang bên kia làm g::::::::::ái, bị đá:nh đ:ập d:ã m:an đến mức mang thai rồi bị sảy, nó trốn được về đây nhưng không dám về nhà”…

    Tuấn như bị sét đánh ngang tai. Anh lắp bắp: “Sao… sao không về nhà? Sao em lại giấu anh”? Thư ngước đôi mắt đẫm lệ, nhìn thẳng vào Tuấn, giọng lạc đi vì uất ức:

    “Về nhà ư? Anh có biết tại sao nó phải đi không? Là vì mẹ anh nợ nần cờ bạc, ép nó đi để lấy tiền trả nợ! Nó gọi điện về cầu cứu mẹ, mẹ bảo “Mày ráng mà làm gửi tiền về, về bây giờ tao chết cho mày xem”. Nó sợ mẹ, nó không dám về. Em tình cờ gặp nó ngất xỉu ngoài bến xe, em phải lén đưa nó vào đây, giấu anh, giấu mẹ để chăm sóc nó.

    Tiền em đi làm thêm, tiền em bán cả dây chuyền cưới… là để mua thuốc, mua cơm cho nó. Vậy mà… vậy mà anh với mẹ lại nghĩ em đi ngoại tình”?

    Tuấn nhìn xuống bàn. Trên đó là hộp cơm bụi đang ăn dở và vỉ thuốc giảm đau. Không có nhân tình nào cả. Chỉ có người vợ bụng mang dạ chửa của anh, đang lén lút cưu mang đứa em gái ruột thịt của anh, trong khi anh và mẹ thì đang bận rộn với những nghi ngờ đê hèn.

    Bố vợ Tuấn nãy giờ đứng im lặng, giờ mới bước tới. Ông không mắng chửi, chỉ nhìn Tuấn bằng ánh mắt thất vọng cùng cực.

    “Anh Tuấn ạ. Con gái tôi, tôi nuôi dạy nó biết thương người, biết trọng tình nghĩa. Nó sợ anh khó xử giữa mẹ và em gái, nên nó âm thầm chịu đựng. Còn anh, chưa rõ trắng đen đã định gọi chúng tôi đến để “làm nhục” nó. Hôm nay, cái mặt già này của tôi đúng là ê chề thật, nhưng không phải vì con gái tôi hư, mà vì tôi đã gả nó nhầm chỗ”!

    Bố vợ quay sang Thư: “Thư, thu dọn đồ đạc. Cả cái Lan nữa, về nhà bố. Nhà mình nghèo nhưng không để con cái phải chui lủi trong cái nhà nghỉ thế này”.

    Lan bám chặt lấy tay chị dâu, khóc nức nở. Tuấn đứng trơ ra giữa phòng, tay chân thừa thãi, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Hình ảnh định vị “nhà nghỉ” mà anh từng đắc ý coi là bằng chứng, giờ đây hóa thành bản án lương tâm quất mạnh vào mặt anh.

    Anh quỳ sụp xuống, nắm lấy tay vợ: “Thư ơi… anh sai rồi… anh xin lỗi”…

    Thư gạt tay chồng ra, đỡ Lan đứng dậy. Cô nhìn anh, ánh mắt nguội lạnh:

    Anh về hỏi lại mẹ anh xem, số tiền hàng tháng bà nhận được là từ đâu. Còn đứa con trong bụng em, anh nghi ngờ nó không phải con anh thì tốt nhất, anh không xứng đáng làm bố nó.

    Thư dìu Lan bước ra khỏi cửa, theo sau là bố mẹ vợ. Tuấn vẫn quỳ đó, trong căn phòng nhà nghỉ tồi tàn, tiếng còi xe ngoài phố vọng vào inh ỏi, nhưng trong tai anh chỉ còn văng vẳng tiếng thì thầm độc địa của mẹ: “Mày xem lại đi…”

  • Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp…

    Ngày đầu về ra mắt nhà người yêu, Mai đã chuẩn bị rất kỹ. Cô chọn một chiếc váy dài nhã nhặn, gọn gàng và thanh lịch. Tóc buộc thấp, trang điểm nhẹ nhàng, đủ để tôn lên vẻ dịu dàng, hiền hậu. Mai là nhân viên văn phòng, sinh ra trong một gia đình giáo viên, được dạy dỗ kỹ càng từ lời ăn tiếng nói đến cách cư xử. Nhưng có lẽ cô không ngờ, chuyến ra mắt ấy lại là một “bài kiểm tra” không chính thức, mà cả nhà trai đã âm thầm chuẩn bị.

    Hôm đó, nhà Hùng – bạn trai Mai – tổ chức tiệc mừng thọ cho ông nội. Cả họ hàng đổ về, khách khứa đông đến mức thuê tới năm chục mâm cỗ. Mai đến nơi từ sớm, cùng Hùng phụ bày bàn, dọn ghế. Mẹ Hùng đon đả chào hỏi, nhưng ánh mắt bà lại hơi lạnh nhạt. Khi nhìn Mai, bà không nói gì nhiều, chỉ liếc một lượt từ đầu đến chân.

    Tiệc kết thúc, ai nấy no nê, vui vẻ ra về. Chén đĩa ngổn ngang trong sân. Mẹ Hùng bỗng gọi Mai ra, chỉ tay vào bồn nước, lạnh lùng bảo:
    – Con gái con lứa, về nhà bạn trai cũng nên xắn tay phụ việc. Ở quê, ai chẳng thế. Cháu vào rửa giúp bác mấy cái mâm bát nhé, có gì đâu mà ngại.

    Nhưng “mấy cái” hóa ra là 50 mâm – chồng chén cao ngất, mâm inox đen nhẻm vì dầu mỡ. Bà và vài người họ hàng đứng ở gần đó, cười cười:
    – Xem xem con dâu tương lai có biết làm việc nhà không.

    Hùng đứng cạnh, ái ngại định lên tiếng thì mẹ anh đã lườm:
    – Đàn ông thì biết gì. Việc đàn bà, để con gái người ta thể hiện.

    Mai không nói gì. Cô mỉm cười nhẹ, tháo khuyên tai, xắn tay áo, rồi đi vào bếp lấy tạp dề. Nhưng cô không lao vào rửa ngay. Mai mở điện thoại, gọi vài cuộc rồi quay ra nói:
    – Dạ, bác cho cháu mấy phút. Cháu xin phép xử lý theo cách của mình.

    Mọi người ngơ ngác nhìn cô. Mười lăm phút sau, một chiếc xe tải nhỏ đỗ xịch trước cổng. Bốn người mặc đồng phục bước xuống – nhân viên của dịch vụ vệ sinh tiệc cưới. Họ mang theo chậu nước, nước rửa bát, giẻ lau và bắt đầu rửa bát đĩa như một tổ đội chuyên nghiệp.

    Mai đứng cạnh, giám sát từng chút một, còn phụ họ lau khô, xếp lại vào rổ. Chưa đầy một tiếng, sân sạch bóng. Mẹ Hùng và họ hàng đứng tròn mắt, không ai nói nên lời. Bà lúng túng hỏi:
    – Ủa, cháu gọi ai đến vậy?

    Mai mỉm cười:
    – Dạ, cháu quen bên cung cấp dịch vụ. Họ chuyên phục vụ nhà hàng tiệc cưới. Mỗi mâm bát tính 20.000 đồng, tổng cộng là một triệu. Nhưng vì cháu là khách quen nên được giảm còn tám trăm. Cháu xin phép được tự trả. Đáng lẽ cháu rửa, nhưng cháu sợ không sạch và tốn thời gian của cả nhà. Thay vì thế, cháu nghĩ nên giải quyết gọn gàng, sạch sẽ và vẫn chu toàn.

    Một người dì của Hùng buột miệng:
    – Trời đất ơi, con bé này khéo quá!

    Mẹ Hùng ban đầu có vẻ khó chịu, nhưng rồi cũng gật gù:
    – Cũng coi như biết xoay sở. Nhưng nhà bác coi trọng người phụ nữ biết hy sinh, chứ không phải ai cũng dùng tiền là xong.

    Mai nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng đáp:
    – Dạ, cháu cũng tin vào sự hy sinh. Nhưng cháu nghĩ, phụ nữ hiện đại có thể hy sinh thông minh. Cháu vẫn sẵn sàng gánh vác việc nhà, chăm sóc gia đình, nhưng trong những tình huống bất ngờ, cháu chọn cách giải quyết hiệu quả thay vì cảm tính.

    Lúc này, ông nội của Hùng – nhân vật chính của bữa tiệc – chống gậy đi ra, nghe hết cuộc trò chuyện. Ông cười lớn:
    – Giỏi, giỏi lắm! Cái quan trọng không phải là rửa mấy cái bát mà là cách con bé xử lý vấn đề. Không hoảng loạn, không phản ứng tiêu cực, mà lại còn khiến người ta phải thán phục. Loại con dâu như thế, nhà này phải giục cưới gấp kẻo mất đấy!

    Cả họ cười rộ lên. Hùng lúc này mới dám nắm tay Mai, mắt ánh lên niềm tự hào.

    Kể từ sau buổi ra mắt ấy, thái độ của mẹ Hùng thay đổi hẳn. Bà chủ động gọi điện cho Mai, hỏi thăm, gửi đồ ăn quê. Cuộc nói chuyện nào cũng kết thúc bằng câu:
    – Bao giờ cháu rảnh, về chơi lâu lâu một chút nhé. Mà đừng để lâu quá, bác còn muốn sớm có cháu bồng nữa cơ!

  • Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền: “Mẹ quên mang tiền, quẹt thẻ cho mẹ”, họ tưởng tôi sẽ gánh hộ? Tôi mỉm cười bỏ đi… và 3 phút sau, 2 mẹ con họ khiến cả siêu thị phải haihung….

    Tối hôm đó, trong bữa cơm, chồng tôi – một người đàn ông thật thà đến mức vô tâm – đã buột miệng khoe với mẹ: – Mẹ mừng cho vợ con, năm nay công ty làm ăn tốt, cô ấy được thưởng Tết tận 100 triệu đấy!
    Mẹ chồng tôi đang và miếng cơm bỗng dừng lại, mắt bà sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô em chồng tên Thúy đang ngồi lướt điện thoại cũng ngẩng phắt lên, giọng ngọt xớt: – Ôi chị dâu giỏi thế! Chẳng bù cho em, năm nay thất nghiệp đ/ói mốc meo. Thế này Tết nhà mình to nhất phố rồi!

    Tôi cười gượng, đá chân chồng dưới gầm bàn nhưng đã muộn. Bữa cơm hôm đó bỗng trở nên “thân mật” lạ thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn Thúy thì tíu tít hỏi tôi thích màu gì, quần áo hãng nào đẹp. Tôi thừa hiểu tính họ. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe khoang với hàng xóm nhưng lại k/eo k/iệt từng đồng với con dâu. Còn Thúy thì đúng kiểu “cô chiêu” học đòi, làm không làm chỉ thích hưởng thụ.

    Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Vừa mở mắt dậy tôi đã thấy nhà cửa vắng tanh. Chồng tôi bảo: – Mẹ với cái Thúy bảo đi siêu thị mua sắm Tết sớm cho đỡ đông. Hai người đi taxi rồi. Tôi thở phào, tưởng được yên thân dọn dẹp nhà cửa. Nhưng đến tầm 10 giờ sáng, điện thoại tôi reo liên hồi. Là mẹ chồng gọi. – Alo, Linh à! Con ra ngay trung tâm thương mại X nhé. Mẹ với em lỡ mua hơi nhiều đồ mà… ôi dào, lúc đi vội quá mẹ quên mang ví, cái Thúy thì không cầm thẻ. Con ra quẹt thẻ cho mẹ, nhanh nhé, người ta đang chờ!

    Tôi chột dạ. Trung tâm thương mại X là nơi bán toàn đồ cao cấp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vớ vội cái túi xách rồi bắt xe ôm chạy ra. Đến nơi, đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ chồng và cô em chồng đang đứng chễm chệ ở quầy thanh toán ưu tiên. Bên cạnh họ không phải là một giỏ đồ, mà là hai xe đẩy đầy ắp.Tôi lách qua đám đông đi vào, liếc nhìn màn hình máy tính tiền. Con số đang nhảy múa khiến tôi hoa cả mắt:

    69.850.000 VNĐ. Gần 70 triệu đồng! Tôi nhìn xuống hai xe hàng. Nào là set quà rư//ợu ng//oại nhập khẩu, yến sào cao cấp, một bộ mỹ phẩm hàng hiệu mà Thúy từng ao ước, và cả một chiếc ghế mass//age mini.
    – Kìa, chị Linh đến rồi! – Thúy reo lên, không giấu được vẻ đắc thắng. Mẹ chồng tôi vẫy tay, giọng oang oang ra vẻ bề trên: – Gớm, làm gì mà lâu thế con. Đây, mẹ chọn toàn đồ thiết yếu cho gia đình cả thôi. Con đưa thẻ đây cho cô thu ngân quẹt đi. Cô thu ngân nhìn tôi ái ngại, còn dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xào vì phải chờ đợi lâu. Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên…

  • Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng.

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng.

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

    Tôi tên Thảo, 32 tuổi, sống ở một con hẻm nhỏ quận Bình Tân, TP.HCM. Chồng tôi là anh Hưng, 36 tuổi, từng là thợ cơ khí khỏe như vâm. Nhưng sau một tai nạn giao thông cách đây hơn một năm, anh bị bại liệt nửa người, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người hỗ trợ.

    Ban ngày tôi còn xoay xở được vì có mẹ tôi phụ trông, nhưng ban đêm mới là thứ kéo tôi xuống đáy kiệt sức. Chồng tôi hay co giật, đau nhức, nhiều hôm phải thay tã tới vài lần. Tôi làm sale online, sáng phải dậy sớm chốt đơn, giao hàng, tối lại thức trắng. Mắt tôi thâm quầng, người lúc nào cũng run vì thiếu ngủ.

    Một tối, chị hàng xóm đối diện – chị Liên, 41 tuổi, góa chồng, sống cùng con trai học cấp hai – sang chơi. Chị nhìn tôi loay hoay, thở dài:

    “Em thuê chị phụ ban đêm đi. Chị thức khuya quen rồi. Em trả chị 500 nghìn một đêm, chị chăm giúp từ 10 giờ tới sáng.”

    Tôi sững lại. 500 nghìn một đêm là số tiền lớn, nhưng so với việc tôi có thể ngủ được vài tiếng, còn đi làm kiếm tiền, tôi… gật đầu.

    Đêm đầu tiên chị Liên đến, tôi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, mọi thứ gọn gàng lạ thường. Anh Hưng được thay đồ, lau người sạch sẽ, còn được xoa bóp chân tay. Chị Liên cười hiền:

    “Chồng em ngoan lắm, chị nói gì cũng nghe.”

    Tôi thấy nhẹ nhõm. Có người đỡ đần, tôi như sống lại.

    Nhưng sang đêm thứ ba, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

    Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng cửa phòng chồng khép lại rất khẽ. Tôi định gọi thì… nghe giọng anh Hưng thì thào, yếu nhưng rõ:

    “Liên… đừng…”

    Tim tôi đập mạnh. Anh Hưng từ ngày tai nạn gần như ít nói, đa phần chỉ rên vì đau. Vậy mà giờ anh lại gọi tên chị Liên?

    Tôi bật dậy, bước chân rón rén tới gần. Qua khe cửa, ánh đèn ngủ hắt ra vàng nhạt. Tôi nghe tiếng chị Liên nói nhỏ, giọng vừa dỗ dành vừa gắt:

    “Im… để chị lo. Em không được nói với Thảo.”

    Tôi đứng chết trân.

    Đúng lúc ấy, tôi nghe một tiếng “rẹt” như bao nilon bị xé, rồi một mùi lạ xộc ra – mùi ngai ngái giống thuốc bắc pha hóa chất.

    Tôi bấu chặt tay vào tường, cổ họng nghẹn lại.

    Tôi đang thuê chị hàng xóm chăm chồng mỗi đêm… nhưng rốt cuộc chị ấy đang làm gì trong phòng chồng tôi?

    Tôi đứng ngoài cửa phòng gần một phút mà chân tay cứng đờ. Trong đầu tôi là hàng loạt suy nghĩ lao đi như xe mất thắng: chị Liên đang làm điều gì đó sai trái? Hay… chồng tôi đang bị hành hạ? Hay tệ hơn… họ có chuyện mờ ám với nhau?

    Tôi muốn xông vào ngay, nhưng lại sợ mình nhìn thấy thứ không nên nhìn, rồi không biết phải xử lý ra sao. Tôi cắn môi đến bật máu, rồi lấy hết can đảm gõ cửa.

    Cộc… cộc.

    Bên trong im bặt.

    Tôi gõ mạnh hơn: “Chị Liên ơi?”

    Một lúc sau cửa mở ra. Chị Liên đứng chắn ngay cửa, tóc hơi rối, mồ hôi lấm tấm. Chị cười cười:

    “Ủa Thảo, em dậy chi giờ này?”

    Tôi nhìn vượt qua vai chị, thấy anh Hưng nằm nghiêng, mắt mở thao láo. Gương mặt anh tái xanh, môi khô nứt. Tay anh nắm chặt góc chăn như đang cố chịu đựng.

    Tôi hỏi thẳng, giọng run:
    “Chị đang làm gì trong phòng chồng em vậy?”

    Chị Liên thoáng khựng lại, rồi thở ra như người bị bắt bài:

    “Chị… chị xoa bóp thôi mà. Ban đêm ảnh hay đau, chị làm cho ảnh dễ ngủ.”

    Tôi không nói nữa, chỉ nhìn xuống nền gạch.

    Ngay cạnh chân giường, tôi thấy một mẩu bao nilon nhỏ, giống bao gói bột. Trên đó còn dính chút gì màu vàng nhạt.

    Tôi cúi xuống nhặt. Chị Liên vội giật tay tôi:

    “Thảo! Cái đó… rác thôi, bỏ đi!”

    Tôi giật lại: “Rác gì mà chị cuống vậy?”

    Anh Hưng lúc này mới cố gắng nói, giọng yếu đến mức nghe như gió thoảng:

    “Thảo… em… coi chừng…”

    Tôi quay phắt lại nhìn chồng. Mắt anh như cầu cứu. Tôi cảm giác sống lưng lạnh toát.

    Tôi kéo chị Liên ra ngoài phòng, đóng cửa lại. Trong phòng khách, tôi nói nhỏ nhưng gằn từng chữ:

    “Chị nói thiệt đi. Đêm nào chị cũng sang đây, chị làm gì anh Hưng?”

    Chị Liên bặm môi, ánh mắt né tránh. Một lúc sau chị buông một câu khiến tôi không thở nổi:

    “Chị cho ảnh uống thuốc.”

    Tôi sững người: “Thuốc gì?”

    Chị đáp nhanh: “Thuốc bổ. Thuốc giảm đau.”

    Tôi gằn lên: “Chồng em uống thuốc có toa bác sĩ. Chị lấy quyền gì cho uống thêm?”

    Chị Liên im lặng. Tôi thấy tay chị run. Cái run ấy không giống người bị oan, mà giống người… đang sợ bị lộ.

    Tối hôm đó, tôi giả vờ mệt và nói với chị Liên:

    “Thôi chị về nghỉ đi. Mai em tính lại.”

    Chị Liên nhìn tôi, như muốn nói gì đó, rồi gật đầu đi về. Nhưng trước khi đi, chị nhìn về phía phòng anh Hưng một cái rất lâu, ánh mắt kỳ lạ đến mức tôi rùng mình.

    Đêm đó tôi quyết định tự thức.

    Tôi ngồi ngoài phòng khách, tắt đèn, chỉ để một bóng nhỏ. Khoảng 11 giờ, tôi nghe tiếng cửa nhà mở rất nhẹ. Tôi nín thở.

    Chị Liên bước vào.

    Tôi chưa kịp phản ứng, chị đã rút điện thoại ra, soi soi như tìm thứ gì. Rồi chị đi thẳng tới phòng anh Hưng.

    Tôi lập tức lén theo sau.

    Qua khe cửa, tôi thấy chị Liên lấy từ túi áo một gói nhỏ, đổ bột vào ly nước rồi khuấy. Chị cúi xuống đỡ đầu anh Hưng dậy, ép anh uống.

    Anh Hưng lắc đầu, nước tràn ra khóe miệng. Chị Liên cau mặt, giọng gắt:

    “Uống! Không uống thì mày không yên với tao đâu.”

    Tôi như bị ai tát một cú.

    Chồng tôi bị liệt, tay chân yếu, không chống cự nổi. Chị Liên không hề “chăm sóc” như chị nói, mà là đang cưỡng ép.

    Tôi lao vào mở cửa, hét lên:

    “Chị làm cái gì vậy?!”

    Chị Liên giật nảy người, cái ly rơi xuống nền vỡ tan. Chị chớp mắt vài cái rồi cười gượng:

    “Thảo… chị… chị chỉ…”

    Tôi chụp lấy gói bột còn dang dở, mùi hắc xộc lên mũi.

    Tôi kéo anh Hưng sát vào người, vừa run vừa hỏi:

    “Anh nói đi! Chị Liên làm gì anh?”

    Anh Hưng cố nuốt nước bọt, giọng đứt quãng:

    “Cô ta… lấy tiền… của anh… trong tủ…”

    Tôi chết lặng.

    Tiền? Tủ?

    Tôi chạy tới mở ngăn tủ nhỏ – nơi tôi cất khoản tiền mặt dành để đóng viện phí và thuốc. Ngăn tủ trống trơn.

    Một cục đá như rơi thẳng xuống tim tôi.

    Tôi quay lại nhìn chị Liên, lần đầu tiên trong đời tôi thấy ánh mắt chị không còn hiền lành nữa. Nó lạnh và trơ.

    Chị nói rất nhỏ, nhưng đủ làm tôi ghê sợ:

    “Em đừng làm lớn chuyện. Chồng em nằm đó cả đời, em gồng nổi bao lâu?”

    Tôi đứng sững, tay nắm chặt gói bột đến mức móng tay hằn vào da. Tôi không hiểu nổi vì sao người phụ nữ hàng xóm mà tôi từng tin tưởng, từng coi như chị em, lại có thể nói những lời đó với tôi.

    Tôi gằn giọng:
    “Chị lấy tiền của tôi? Rồi còn ép chồng tôi uống thứ này là gì?”

    Chị Liên nhìn tôi, ánh mắt không còn giả tạo được nữa. Chị thở ra, giọng bình thản như đang kể chuyện của ai khác:

    “Tiền thì chị cầm. Chị cực khổ thức đêm, chị đáng được nhiều hơn 500 nghìn.”

    Tôi hét lên: “Đáng cái gì mà ăn cướp?!”

    Anh Hưng nằm đó, mắt đỏ lên. Anh muốn nói nhưng cổ họng nghẹn. Tôi thấy môi anh run như chịu uất ức quá lâu.

    Tôi quay sang anh, cố giữ bình tĩnh:

    “Anh Hưng, anh nói rõ cho em. Chị ta lấy tiền lúc nào? Và thứ chị ta cho anh uống là gì?”

    Anh Hưng nhìn tôi, lồng ngực nhấp nhô, từng chữ nặng như đá:

    “Đêm… đầu tiên… cô ta lục tủ. Anh… thấy… nhưng không la được.”

    Tôi đau nhói. Chồng tôi bị liệt, không tự bảo vệ được. Tôi tưởng mình thuê người giúp anh, hóa ra tôi đang đưa kẻ xấu vào nhà.

    Anh nói tiếp, giọng run:
    “Sau đó… cô ta hù… cô ta nói nếu anh báo em… cô ta sẽ bỏ mặc anh… để anh… chết từ từ…”

    Tôi bật khóc. Một người đàn ông từng gánh vác cả gia đình, giờ phải sống trong sợ hãi ngay trên giường của chính mình.

    Tôi quay phắt lại nhìn chị Liên:

    “Chị đe dọa chồng tôi?”

    Chị Liên nhếch môi:
    “Chứ sao. Nói thật nhé Thảo, em cứ nhìn đi. Nó nằm đó, em cũng sẽ chán. Sớm muộn em cũng bỏ thôi.”

    Tôi tát chị ta một cái.

    Một cái tát không mạnh, nhưng nó vang lên rất rõ trong căn nhà nhỏ. Chị Liên ôm má, mắt long lên:

    “Mày dám đánh tao?!”

    Tôi run nhưng vẫn đứng thẳng:
    “Ra khỏi nhà tôi. Ngay lập tức.”

    Chị Liên lao tới định giật gói bột trên tay tôi. Tôi lùi lại, vừa tránh vừa hét:

    “Tôi báo công an!”

    Nghe đến chữ “công an”, chị ta khựng lại đúng một nhịp. Rồi chị ta nhìn anh Hưng, ánh mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống.

    Chị nói, giọng thấp nhưng độc:
    “Báo đi. Rồi coi ai nuôi nó. Em tưởng đời em còn yên hả?”

    Tôi không đáp. Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi ngay cho anh trai tôi là anh Lâm. Tôi vừa nói vừa khóc:

    “Anh qua nhà em liền. Có chuyện lớn.”

    Chị Liên thấy vậy, vội vàng quay ra cửa.

    Nhưng đúng lúc chị ta mở cửa, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi lạnh cả người: ngoài đầu hẻm có một chiếc xe máy dựng sẵn, có người đàn ông lạ mặt đội nón bảo hiểm ngồi chờ.

    Chị Liên bước ra, người đàn ông kia nổ máy chạy ngay, chị ta leo lên như đã hẹn trước.

    Tôi đóng sập cửa, khóa trái. Tim tôi đập loạn. Chuyện này không còn đơn giản là “hàng xóm tham tiền” nữa. Nó giống như chị ta đã có đồng bọn.

    Tôi quay lại phòng anh Hưng, lau sạch phần nước bị đổ, rồi bình tĩnh hơn, lục lại đồ đạc. Trong thùng rác gần giường, tôi tìm thấy thêm vài gói bột tương tự, có gói đã dùng dở.

    Tôi lấy từng gói bỏ vào túi nylon, chụp hình lại làm bằng chứng.

    Một lúc sau anh Lâm tới. Anh nhìn anh Hưng nằm trên giường, rồi nghe tôi kể, mặt anh đỏ gay vì tức.

    Anh Lâm nói ngay:
    “Em phải báo công an. Và đưa anh Hưng đi bệnh viện kiểm tra.”

    Tôi gật đầu. Tối đó, tôi đưa chồng vào bệnh viện gần nhà. Bác sĩ hỏi kỹ, xét nghiệm, rồi nói với tôi một câu khiến tôi choáng váng:

    “Có dấu hiệu bệnh nhân bị dùng thuốc an thần không rõ nguồn gốc. Dùng sai liều có thể gây suy hô hấp.”

    Tôi ngồi sụp xuống hành lang.

    Nếu tôi không phát hiện kịp… nếu tôi cứ tiếp tục ngủ mê mệt mỗi đêm… chồng tôi có thể đã gặp chuyện không thể cứu.

    Cái “điều kinh hoàng” không phải là việc chị Liên lấy tiền.

    Mà là chị ta đã biến chồng tôi – một người nằm liệt, không phản kháng được – thành cái xác sống để chị ta dễ bề lục lọi, ép uống thuốc, bịt miệng, và làm mọi thứ theo ý chị ta.

    Vài ngày sau, công an mời chị Liên lên làm việc. Tôi nghe tin chị ta đã từng có tiền án lừa đảo vặt, từng làm giúp việc rồi trộm tiền, nhưng chuyển chỗ liên tục nên ít ai biết.

    Còn tôi, sau chuyện đó, tôi không dám tin ai dễ dàng nữa. Tôi xin làm ca sáng ở một xưởng đóng gói gần nhà, thuê người chăm chồng ban ngày có hợp đồng rõ ràng, còn ban đêm tôi tự lo, dù mệt.

    Mỗi khi nhìn chồng nằm đó, tôi vẫn thấy đau.

  • Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’

    Năm tôi bảy tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi là con bé… lì nhất.

    Lì vì tôi dám đứng giữa sân, nước mắt nước mũi giàn giụa, tay chỉ thẳng vào anh hàng xóm hơn tôi mười tuổi, gào lên trước mặt người lớn:

    “Con lớn lên con sẽ lấy anh Minh! Con không lấy ai khác hết!”

    Cả xóm cười nghiêng ngả.

    Mẹ tôi vừa xấu hổ vừa tức, túm tai kéo tôi vào nhà. Còn anh Minh thì đỏ mặt đến tận mang tai, lúng túng đứng như trời trồng.

    “Con nít ranh, biết gì mà nói!” – người lớn trêu.

    Nhưng tôi nhớ rất rõ, hôm đó anh Minh cúi xuống, xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:

    “Lớn lên rồi hãy nói nhé. Giờ thì đi học cho giỏi đã.”

    Tôi gật đầu cái rụp.

    Từ hôm đó, trong đầu tôi có một mục tiêu rất rõ ràng: lớn lên, học giỏi, rồi lấy anh Minh.

    Anh Hàng Xóm Của Tôi

    Anh Minh là kiểu người mà cả khu tập thể ai cũng quý. Cao ráo, học giỏi, lễ phép. Ba mẹ anh mất sớm, anh sống với bà nội. Từ năm tôi học lớp một, anh đã là sinh viên đại học.

    Mỗi buổi chiều, anh thường ngồi ở bậc thềm, vừa đọc sách vừa trông tôi chơi trước sân.

    Tôi ngã xe đạp, anh băng vết thương.
    Tôi bị điểm kém, anh kèm học.
    Tôi khóc vì bị bạn bắt nạt, anh dắt tôi đi mua kem.

    Trong thế giới nhỏ bé của tôi, anh Minh giống như siêu anh hùng.

    Năm tôi mười hai tuổi, anh chuyển đi.

    Không lời tạm biệt rình rang. Chỉ một buổi sáng, tôi thấy căn nhà bên cạnh khóa cửa. Bà nội anh mất. Anh rời khu tập thể.

    Tôi đứng trước cổng nhà anh, ôm cặp, khóc như mất một phần tuổi thơ.

    Từ hôm đó, tôi không gặp lại anh nữa.

    15 Năm Trôi Qua

    Tôi lớn lên.

    Không còn là con bé 7 tuổi khóc đòi lấy chồng.

    Tôi học rất giỏi. Đậu đại học danh tiếng. Ra trường với tấm bằng loại ưu. Ai cũng nói tôi có tương lai.

    Chỉ có điều, trong lòng tôi luôn có một góc rất nhỏ… dành cho anh Minh.

    Tôi không biết anh giờ ra sao. Ở đâu. Còn nhớ tôi không.

    Nhưng mỗi lần mệt mỏi, tôi lại nhớ đến câu anh từng nói:

    “Đi học cho giỏi đã.”

    Và tôi cố gắng.

    Ngày tôi cầm hồ sơ bước vào tập đoàn Thiên Minh – một trong những tập đoàn lớn nhất nước – tôi tự nhủ:
    Chỉ cần trúng tuyển thôi. Không mơ cao.

    Buổi Phỏng Vấn Định Mệnh

    Phòng phỏng vấn rộng, sáng, lạnh đến mức tôi thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.

    Tôi ngồi thẳng lưng, trả lời từng câu hỏi của hội đồng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ… cho đến khi cánh cửa phía sau mở ra.

    Một người đàn ông bước vào.

    Cả phòng lập tức đứng dậy.

    “Tổng giám đốc.”

    Tim tôi khẽ hụt một nhịp.

    Người đàn ông đó cao hơn trong tưởng tượng của tôi. Vest chỉnh tề. Ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Gương mặt… quen đến lạ.

    Anh nhìn lướt qua hội đồng, rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi.

    Rất lâu.

    Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy bối rối.

    Anh bỗng mỉm cười.

    Nụ cười ấy… khiến tim tôi thắt lại.

    Rồi anh nói, giọng trầm, pha chút trêu đùa:

    “Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?”

    Cả phòng chết lặng.

    Tôi há hốc miệng.

    Không khí đông cứng lại.

    Tôi đứng bật dậy theo phản xạ:

    “Xin lỗi anh, tôi nghĩ anh nhầm người rồi!”

    Anh bật cười.

    “Anh không nhầm.”

    Rồi anh nhìn thẳng vào tôi, chậm rãi nói:

    “Anh là… Minh.”

    Người Cũ, Ở Vị Trí Mới

    Tôi không nhớ nổi buổi phỏng vấn kết thúc thế nào.

    Chỉ nhớ mình được mời ở lại phòng riêng.

    Chỉ còn tôi và anh.

    Anh Minh.

    Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Minh.

    “Em lớn quá rồi.” – anh nói – “Không còn là con bé khóc đòi lấy anh nữa.”

    Tôi đỏ mặt, cúi đầu.

    “Anh còn nhớ… chuyện đó sao?”

    “Sao quên được?” – anh cười – “Một đứa trẻ dám tuyên bố trước cả xóm sẽ lấy anh.”

    Anh kể, sau khi rời khu tập thể, anh lao đầu vào học và làm việc. Xây dựng tập đoàn từ con số không. Không yêu ai.

    “Anh luôn nghĩ…” – anh nói chậm – “Có một cô bé từng hứa với anh. Không biết có nhớ lời không.”

    Tim tôi đập loạn xạ.

    Một Lời Hứa Cũ

    Tôi không được nhận vào vị trí ứng tuyển.

    Tôi được nhận vào… vị trí trợ lý riêng của tổng giám đốc.

    Tin đồn lan nhanh như gió.

    “Con bé đó có gì đặc biệt?”
    “Quan hệ gì với sếp à?”

    Tôi chịu áp lực rất lớn.

    Cho đến một buổi tối, tôi nản lòng, muốn xin nghỉ.

    Anh Minh đứng trước tôi, nghiêm túc hiếm thấy:

    “Em không cần chứng minh cho ai cả.”
    “Chỉ cần chứng minh cho chính em.”

    Rồi anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như năm nào:

    “Anh tin em.”

    Cái Kết Của Một Lời Hứa

    Một năm sau.

    Trong buổi tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn, anh Minh đứng trên sân khấu.

    Giữa hàng trăm khách mời, anh bước xuống, đứng trước mặt tôi.

    Quỳ một gối.

    “Ngày em bảy tuổi, em nói sẽ lấy anh.”
    “Bây giờ em đã lớn.”
    “Anh hỏi lại… em còn muốn gả cho anh không?”

    Tôi khóc.

    Gật đầu.

    Cả hội trường vỗ tay.

    Epilogue

    Người ta nói, trẻ con nói chơi, không ai nhớ.

    Nhưng có những lời nói…
    là hạt giống.

    Chỉ cần thời gian đủ lâu,
    nó sẽ nở hoa.

  • B:ắt gi:ữ nữ doanh nhân nổi tiếng từng tham gia ‘Shark Tank’ khi trốn tr:uy n:ã ở London

    B:ắt gi:ữ nữ doanh nhân nổi tiếng từng tham gia ‘Shark Tank’ khi trốn tr:uy n:ã ở London

    Một nữ doanh nhân từng xuất hiện trên chương trình “Shark Tank” đã bị bắt giữ với cáo buộc liên quan đến một vụ án.

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Bắt giữ nữ doanh nhân nổi tiếng từng tham gia ‘Shark Tank’ khi trốn truy nã ở London” với nội dung chính như sau: 

    Nữ doanh nhân Zulma Guzman Castro (54 tuổi) từng xuất hiện trên chương trình “Shark Tank Colombia” đã bị bắt giữ tại London (Anh) vào ngày 6/1, ba tuần sau khi bà được cứu sống khỏi dòng sông đóng băng gần cầu Battersea .

    Castro đã ở trong một bệnh viện tâm thần kể từ khi được cứu sống. Hiện nữ doanh nhân đang bị chính quyền Anh giam giữ cho đến khi có thể bị dẫn độ về Colombia, nơi bà bị truy nã vì liên quan đến vụ án mạng khiến Ines de Bedout (14 tuổi), và Emilia Forero (13 tuổi) tử vong ở Bogota hồi tháng 4/2025.

    Nữ doanh nhân Zulma Guzman Castro từng xuất hiện trên chương trình “Shark Tank Colombia” vào năm 2021. Ảnh: NYP

    Tạp chí People đưa tin, Castro bị cáo buộc đã gửi trái cây có chứa thuốc độc đến nhà ông Juan de Bedout, bố của Ines de Bedout và cũng là người mà bà đã bí mật hẹn hò nhiều năm nhưng mới chia tay gần đây. Tuy nhiên, cuối cùng người nhận và ăn số trái cây chưa thuốc độc này lại là Ines de Bedout, Emilia Forero và một số người bạn khác.

    Cả hai thiếu niên đều được xác nhận là đã tử vong 4 ngày sau khi ăn số trái cây do Castro gửi đến, vốn đã được tẩm chất độc thallium không mùi, không vị. Một nạn nhân khác may mắn sống sót nhưng phải chịu những ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống do ngộ độc, trong khi người anh trai 21 tuổi của một trong các nạn nhân cũng phải nhập viện.

    Castro là nhà sáng lập một doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ “đi xe chung” (hay còn gọi là Carpooling), từng xuất hiện trên chương trình truyền hình về khởi nghiệp “Shark Tank” phiên bản Colombia năm 2021. Nữ doanh nhân này được cho là đã trốn khỏi Colombia này vào tháng 4/2025, chưa đầy một tuần sau khi 2 bé gái qua đời, và đến Anh vào khoảng tháng 11 cùng năm.

    Mặc dù là nghi phạm chính trong vụ việc, bà Castro vẫn lên sóng truyền hình vào tháng 12/2025 để trả lời phỏng vấn, trong đó bà phủ nhận các cáo buộc chống lại mình, cho rằng bản thân bị buộc tội vì mối quan hệ tình ái với ông Juan de Bedout, theo Daily Mail.

    Trong khi đó, truyền thông Colombia đưa tin cảnh sát cũng đang điều tra xem liệu bà Castro có liên quan đến cái chết của vợ ông de Bedout hay không. Các bác sĩ nhận định rằng nạn nhân đã bị đầu độc bằng thallium hai lần trước khi qua đời vì ung thư vào tháng 8/2021.

    Theo báo Kinh tế & Đô thị có bài “Shark” Bình bị khởi tố bổ sung tội trốn thuế. Nội dung như sau:

    Thông tin được đại diện Công an TP. Hà Nội công bố tại buổi họp báo của Bộ Công an chiều 15/12. Theo đó, cơ quan điều tra đã ra quyết định khởi tố bổ sung bị can đối với Nguyễn Hòa Bình và Nguyễn Hữu Tuất; đồng thời khởi tố, bắt tạm giam Đỗ Công Diễn để điều tra về hành vi trốn thuế.

    Kết quả mở rộng điều tra cho thấy, năm 2024, Công ty Cổ phần Công nghệ Vi Mo (nhận, chi hộ qua máy POS có thu phí) đã có hành vi che giấu doanh thu nhằm giảm nghĩa vụ thuế. Công ty này do Đỗ Công Diễn làm Tổng Giám đốc, Chủ tịch HĐQT kiêm người đại diện theo pháp luật, với ba cổ đông gồm Nguyễn Hòa Bình, Nguyễn Hữu Tuất và Công ty CP Tập đoàn Chuyển đổi số Nextpay, đơn vị thuộc hệ sinh thái do Shark Bình sáng lập.

    "Shark" Bình bị khởi tố bổ sung tội trốn thuế - ảnh 1

    ‘Shark’ Bình bị khởi tố bổ sung tội trốn thuế

    Theo cơ quan điều tra, do doanh thu lớn, Nguyễn Hòa Bình bị cáo buộc đã chỉ đạo Đỗ Công Diễn và Nguyễn Hữu Tuất không ghi nhận đầy đủ doanh thu vào sổ sách kế toán, kê khai giảm doanh thu trong các tháng 2, 3 và 4/2024, với tổng số tiền gần 30 tỷ đồng, qua đó trốn tránh nghĩa vụ thuế với Nhà nước.

    Ngày 14/10/2025, Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an TP. Hà Nội đã ra quyết định bổ sung khởi tố vụ án Trốn thuế, đồng thời mở rộng điều tra đối với các cá nhân liên quan.

    Hiện cơ quan điều tra đang tiếp tục làm rõ toàn bộ hành vi phạm tội của Nguyễn Hòa Bình và các đồng phạm, cũng như các sai phạm khác tại những doanh nghiệp thuộc hệ sinh thái NextTech.

    Trước đó, dư luận từng đặc biệt quan tâm đến dự án tiền số AntEx (token Antex) ra mắt vào khoảng tháng 9/2021. Dự án được giới thiệu là một hệ sinh thái blockchain “Make in Vietnam”, với tham vọng xây dựng sàn giao dịch phi tập trung, ví điện tử và các ứng dụng tài chính số. Tuy nhiên, chỉ sau thời gian ngắn, token Antex liên tục lao dốc, gần như mất toàn bộ giá trị, khiến nhiều nhà đầu tư chịu thiệt hại lớn. Dự án này có sự tham gia đầu tư của quỹ NextTech/Next100 do ông Nguyễn Hòa Bình sáng lập.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Báo Thái bất ngờ khen ngợi U23 Việt Nam dù lỡ hẹn chung kết

    Báo Thái bất ngờ khen ngợi U23 Việt Nam dù lỡ hẹn chung kết

    Truyền thông Thái Lan dành nhiều phân tích và lời ghi nhận cho U23 Việt Nam, nhấn mạnh hành trình tích cực của thầy trò HLV Kim Sang Sik dù phải dừng bước ở bán kết U23 châu Á 2026.

    Sau trận bán kết U23 châu Á 2026, nơi U23 Việt Nam để thua U23 Trung Quốc với tỷ số 0-3, báo chí Thái Lan đã nhanh chóng phản ánh kết quả theo nhiều góc nhìn khác nhau, tập trung vào diễn biến hiệp hai và cục diện của trận tranh hạng ba sắp tới.

    Tờ Ball Thai mô tả đây là một kết quả khiến người hâm mộ Việt Nam không khỏi tiếc nuối. “Đội tuyển U23 Việt Nam đã phải chịu thất bại đáng tiếc 0-3 trước U23 Trung Quốc, qua đó bị loại khỏi vòng bán kết Giải vô địch U23 châu Á 2026”, Ball Thai viết.

    Tờ báo này nhấn mạnh rằng trước trận bán kết, U23 Việt Nam đã có phong độ rất ấn tượng khi thắng cả bốn trận từ vòng bảng đến tứ kết, tạo ra nhiều kỳ vọng về một tấm vé vào chung kết.

    Ball Thai cũng chỉ ra bước ngoặt của trận đấu đến sau giờ nghỉ. “Hiệp một khép lại với tỷ số 0-0, nhưng U23 Việt Nam đã không thể đứng vững trước sức ép của Trung Quốc trong hiệp hai”, tờ báo nhận định.

    6
    Thất bại này khép lại hành trình ấn tượng của U23 Việt Nam tại giải

    Theo Ball Thai, ba bàn thắng của Peng Xiao, Xiang Yuwang và Wang Yudong đã phản ánh sự hiệu quả của U23 Trung Quốc trong khâu tận dụng cơ hội. “Trung Quốc đã tận dụng tốt những thời điểm quyết định để ghi bàn và giành quyền vào chung kết lần đầu tiên trong lịch sử”, Ball Thai nhấn mạnh.

    Trong khi đó, Thairath tiếp cận trận đấu theo hướng tường thuật chi tiết và không bỏ qua yếu tố bất lợi của U23 Việt Nam ở cuối trận. “Đội tuyển U23 Việt Nam với 10 cầu thủ đã để thua U23 Trung Quốc 0-3 ở bán kết Giải vô địch U23 châu Á 2026”, Thairath viết.

    Tờ báo này cho rằng chiếc thẻ đỏ của Phạm Lý Đức đã khiến thế trận vốn khó khăn của U23 Việt Nam càng trở nên bất lợi hơn“Việc phải chơi thiếu người khiến Việt Nam không còn khả năng xoay chuyển tình thế”, Thairath bình luận.

    Thairath cũng liệt kê cụ thể các mốc quan trọng của trận đấu. “Peng Xiao mở tỷ số ở phút 47, Xiang Yuwang nhân đôi cách biệt chỉ năm phút sau, và Wang Yudong ấn định chiến thắng ở phút bù giờ”, tờ báo này dẫn lại diễn biến.

    Đồng thời, Thairath nhấn mạnh rằng kết quả này đưa U23 Trung Quốc vào chung kết gặp Nhật Bản, trong khi U23 Việt Nam phải chuyển hướng sang trận tranh hạng ba. “Việt Nam sẽ đối đầu Hàn Quốc trong trận tranh hạng ba, còn Trung Quốc gặp Nhật Bản ở trận chung kết”, Thairath kết luận.

    Có thể là hình ảnh về bóng đá, bóng đá và văn bản cho biết '23 ASIANCUP THETHAO W ના M Z.M 16 6 0 ខ 9 ન N 8 CREDIT. 8 मন THETHA0247.VN THỂTHA0247 THỂ THAO 247'
    Dù phải dừng bước, U23 Việt Nam vẫn để lại nhiều dấu ấn tích cực trong hành trình tại U23 châu Á 2026

    Điểm chung trong cách nhìn của truyền thông Thái Lan là sự ghi nhận hành trình của U23 Việt Nam tại giải đấu. “Dù dừng bước ở bán kết, U23 Việt Nam vẫn cho thấy sự tiến bộ rõ rệt khi lần đầu vào top bốn sau nhiều năm”, Ball Thai đánh giá. Trận tranh hạng ba với U23 Hàn Quốc, theo báo chí Thái Lan, sẽ là cơ hội để U23 Việt Nam khép lại giải đấu bằng một kết quả tích cực và phần nào xoa dịu nỗi tiếc nuối sau thất bại trước U23 Trung Quốc.

  • CĐV Trung Quốc đồng loạt nhận xét về Đình Bắc sau trận bán kết

    CĐV Trung Quốc đồng loạt nhận xét về Đình Bắc sau trận bán kết

    Sau thất bại trước U23 Trung Quốc ở bán kết U23 châu Á 2026, Nguyễn Đình Bắc bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý khi nhận được nhiều lời khen và động viên từ CĐV Trung Quốc.

    Tối 21/1 (giờ Việt Nam), U23 Việt Nam chính thức khép lại giấc mơ vô địch tại bán kết U23 châu Á 2026 sau thất bại 0-3 trước U23 Trung Quốc. Kết quả này nhanh chóng tạo ra làn sóng phản ứng mạnh mẽ từ truyền thông và người hâm mộ khu vực. Đáng chú ý, nhiều CĐV Trung Quốc đã đồng loạt lên tiếng dành những lời nhận xét tích cực cho Nguyễn Đình Bắc, cầu thủ được xem là điểm sáng hiếm hoi bên phía đội bóng áo đỏ.

    CĐV Trung Quốc đồng loạt nhận xét về Đình Bắc sau trận bán kết 782362

    Trên các diễn đàn bóng đá Trung Quốc, không ít ý kiến bày tỏ sự bất ngờ khi Đình Bắc chỉ được tung vào sân từ hiệp hai. Một CĐV chia sẻ: “Tôi bất ngờ khi số 7 của U23 Việt Nam lại vào sân từ hiệp 2. Rõ ràng cậu ấy là cầu thủ rất đẳng cấp, nhưng có lẽ đã gặp vấn đề gì đó về thể trạng.”

    Một ý kiến khác nhận định: “Đình Bắc có vẻ như đã gặp vấn đề về thể lực ở trận đấu này. Nhìn những bước chạy của cậu ấy là đủ hiểu. Nếu đá với thể trạng tốt nhất thì chúng ta sẽ gặp khó hơn nhiều.”

    Một CĐV nhận xét: “Đình Bắc xử lý bóng vẫn đẳng cấp, nhưng hàng phòng ngự của chúng ta đã thi đấu rất tốt và khóa chặt được cậu ấy.”

    CĐV Trung Quốc đồng loạt nhận xét về Đình Bắc sau trận bán kết 782363

    Không chỉ người hâm mộ, truyền thông Trung Quốc cũng dành sự quan tâm đặc biệt cho Đình Bắc. Tờ 163 Sports thống kê: “Tại VCK U23 châu Á lần này, Nguyễn Đình Bắc ra sân 5 trận cho U23 Việt Nam. Dù chỉ 1 lần đá chính, tiền đạo này vẫn ghi dấu ấn với 3 bàn thắng và 1 đường kiến tạo.” Những con số này được xem là minh chứng cho khả năng tạo đột biến cũng như tiềm năng phát triển lớn của tài năng trẻ Việt Nam.

    Về phía U23 Việt Nam, dù không thể giành vé vào chung kết, thầy trò HLV Kim Sang Sik vẫn còn trận tranh hạng ba phía trước. Quan trọng hơn, hành trình tại U23 châu Á 2026 được xem là bước đệm quý giá, giúp thế hệ cầu thủ trẻ tích lũy thêm kinh nghiệm, bản lĩnh và hướng tới những mục tiêu cao hơn trong tương lai.

  • Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc, bực quá tôi mới bắt máy để nghe cho xong chuyện thì tái mặt khi em báo ‘mẹ mất rồi anh ạ’. Sáng hôm sau bắt chuyến sớm nhất bay về Hà Nội, vừa đặt chân đến nhà thì thấy cả họ đang nhốn nháo nhưng người nằm trong quan tài không phải mẹ tôi mà là…

     

     Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một lời nói dối nhỏ lại có thể dẫn đến một chuỗi sự kiện đầy ám ảnh như vậy. Hôm đó, tôi nói với vợ rằng mình phải đi công tác gấp ở Đà Nẵng. Thực ra, chẳng có công tác nào cả. Tôi chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ bên cô bồ trẻ trung, quyến rũ mà tôi mới quen được vài tháng.

    Chúng tôi chọn một resort sang trọng. Đêm ấy, trong khi đang “tập thể dục” trong căn phòng ấm cúng với ánh nến lãng mạn, điện thoại tôi cứ reo inh ỏi. Là vợ. Cô ấy gọi liên tục, hết cuộc này đến cuộc khác.

    – **“Anh nghe máy đi! Lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao?”** – cô bồ lên tiếng, vẻ khó chịu.

    Bực bội, tôi cầm điện thoại lên, định bụng quát vợ vài câu để chấm dứt chuyện này. Nhưng ngay khi tôi bật loa, giọng vợ vang lên, nghẹn ngào đến mức tôi sững sờ:

    – **“Mẹ mất rồi anh ạ…”**

    Tôi đờ người, tay chân bủn rủn. Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào ngực. Tất cả mọi hứng thú tan biến. Tôi vội tắt máy, chẳng còn tâm trí nào để giải thích hay nói thêm lời nào với cô bồ.

    Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến bay sớm nhất về Hà Nội. Suốt chuyến bay, lòng tôi ngổn ngang, vừa đau đớn vừa lo lắng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ, người phụ nữ cả đời hy sinh vì gia đình. Tôi tự trách mình vì không có mặt bên mẹ vào giây phút cuối cùng.

    Khi về đến nhà, tôi thấy cảnh tượng cả họ hàng đang tề tựu đông đủ. Tiếng khóc lóc vang vọng khắp nơi. Tôi bước vào, tim như thắt lại khi nhìn về phía chiếc quan tài giữa nhà.

    Nhưng ngay khi nhìn vào bên trong, tôi chết lặng. Người nằm đó không phải mẹ tôi mà là bà nội.

    Tôi quay sang vợ, bối rối hỏi:

    – **“Em nói mẹ mất mà?”**

    Vợ tôi ngạc nhiên:

    – **“Em nói *mẹ* anh mất. Bà nội cũng là mẹ anh, chẳng lẽ không đúng?”**

    Tôi đứng sững. Một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là cảm giác tội lỗi tràn ngập. Bà nội là người tôi kính trọng nhất, người luôn yêu thương và mong tôi trở thành một người đàn ông tử tế. Thế mà vào giây phút bà rời xa thế gian, tôi lại đang ở bên cô bồ, lừa dối vợ, lừa dối gia đình.

    ***

    Tối đó, sau khi mọi nghi thức hoàn tất, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn di ảnh của bà. Lòng tôi trĩu nặng. Tôi biết rằng, có những lỗi lầm không thể sửa chữa, và những lựa chọn sai lầm sẽ luôn để lại vết sẹo không thể xóa nhòa.

    Liệu tôi còn xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của người vợ luôn hết lòng vì gia đình? Và liệu tôi có thể đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của bà nội trong những giấc mơ sau này?