Blog

  • ĐI ĂN CƯỚI CẢ NHÓM THỐNG NHẤT MỪNG 500.000 ĐỒNG, NHƯNG SAU KHI NHÌN THẤY MÂM CỖ VỘI ĐỔI PHONG BÌ THÀNH 300.000 ĐỒNG VÌ THỰC ĐƠN SƠ SÀI

    ĐI ĂN CƯỚI CẢ NHÓM THỐNG NHẤT MỪNG 500.000 ĐỒNG, NHƯNG SAU KHI NHÌN THẤY MÂM CỖ VỘI ĐỔI PHONG BÌ THÀNH 300.000 ĐỒNG VÌ THỰC ĐƠN SƠ SÀI

    Cách đây hơn 1 tháng, tôi cùng nhóm bạn tham dự đám cưới của một người bạn cấp 3. Đám cưới được tổ chức ở quê, gói gọn trong 1 ngày nên nhóm chúng tôi góp tiền tự thuê xe di chuyển.

    Các thành viên trong nhóm cũng bàn bạc và thống nhất mừng phong bì theo mức chung là 500.000 đồng. Ai muốn tặng quà riêng cho cô dâu thì cứ chủ động, nhưng tiền mừng vẫn giữ mức như vậy.

    Tuy nhiên, khi ngồi vào mâm cỗ, N. – một thành viên trong nhóm liên tục phàn nàn với tôi rằng, thực đơn sơ sài, bỏ phong bì 500.000 thì hơi nhiều, chưa kể cả nhóm còn tốn tiền xăng xe đi lại.

    N. còn nói cỗ cưới chỉ tầm hơn 1,5 triệu một mâm, nên mừng 300.000 đồng/người cũng hợp lý.

    Nghe vậy, tôi chỉ cười trừ và nói rằng đến dự đám cưới là để chung vui, mừng cho cô dâu chú rể chứ đâu phải đi ăn cỗ mà tính chuyện cỗ to, cỗ nhỏ.

    Tưởng chuyện chỉ thế là xong nhưng không, N. đứng dậy, ra bàn cưới và xin một chiếc phong bì mới. Về chỗ ngồi, cô ấy liền rút ví, lấy ra 300.000 đồng rồi bỏ vào bên trong, làm thành chiếc phong bì mừng cưới khác.

    Thực sự tôi rất ngỡ ngàng, không nghĩ bạn lại hành động như vậy.

    W-mâm cỗ cưới.jpg
    Cô gái cầm 500.000 đồng mừng cưới bạn, thấy mâm cỗ vội đổi phong bì. Ảnh minh họa

    Tôi hiểu rằng trong bối cảnh vật giá leo thang, thu nhập và điều kiện kinh tế mỗi người mỗi khác, không phải ai cũng dư dả nên chuyện cân nhắc chi tiêu là điều rất đỗi bình thường.

    Thế nhưng, đi dự đám cưới – nhất là của người thân thiết – đôi khi không cần quá nặng nề chuyện hơn thiệt. Nếu thử đặt mình vào tình huống ngược lại: bạn tổ chức đám cưới, mọi người đều mừng 500.000 đồng, chỉ có một người mừng 300.000 đồng, liệu bạn có chạnh lòng?

    Thực sự khi ấy tôi có chút thất vọng với N.. Bởi trong tình cảm bạn bè, nhất là vào ngày vui trọng đại, việc so đo tiền mừng khiến tôi cảm thấy không thoải mái. Chẳng lẽ mối quan hệ và những gì cả nhóm đã dành cho nhau bấy lâu lại không đủ để bạn vui vẻ mừng theo mức chung 500.000 đồng?

    Tôi không phải người dư dả, thu nhập chỉ vừa đủ chi tiêu, nhưng với tôi, 500.000 đồng không phải con số quá lớn để phải “xót” hay cân đo từng đồng.

    Ngay cả khi biết giá trị cỗ cưới chỉ khoảng 300.000 đồng/người, tôi vẫn sẵn lòng mừng theo mức mọi người, xem phần chênh đó như tấm lòng dành cho cô dâu, chú rể.

    Bởi đi ăn cưới đâu chỉ để “mừng rồi về”, mà còn là tình cảm, sự trân trọng và cách mình đối đãi với nhau. Tôi tự hỏi, nếu sau này cả nhóm gặp lại hay đến lúc cô ấy tổ chức đám cưới, liệu N. có chạnh lòng khi nghĩ về chuyện này không?

    Trong đầu tôi chợt lóa lên suy nghĩ, liệu N. có xứng đáng để tôi kết thân? Một người chi li như vậy, đâu thể vì bạn bè mà hết lòng?

    Độc giả giấu tên

    Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.

  • Đại gia giàu có ng:ủ với giúp việc để đẻ bằng được con trai n:ối d:õi tông đường, nào ngờ đâu đến lúc sinh con cả họ chết lặng khi nhìn thấy đứa bé chỉ vì…

    Đại gia giàu có ng:ủ với giúp việc để đẻ bằng được con trai n:ối d:õi tông đường, nào ngờ đâu đến lúc sinh con cả họ chết lặng khi nhìn thấy đứa bé chỉ vì…

    Ông Phan Đức Thành, 58 tuổi, là một đại gia khét tiếng ở thị trấn Tân Lộc, giàu có đến mức chỉ cần hắt hơi là cả vùng biết.
    Nhưng thứ ông khao khát nhất không phải tiền, mà là một đứa con trai nối dõi.

    Vợ ông, bà Tuyết Mai, hơn ông 5 tuổi, cưới nhau hai mươi năm vẫn chỉ sinh được hai cô con gái.
    Ông Thành lo “họ Phan đến đời mình là tuyệt tự”, nên ngày càng lạnh nhạt với vợ, ra ngoài kiếm người “gieo giống”.

    Rồi một ngày, trong căn biệt thự rộng thênh thang ở khu phố Đông, xuất hiện cô giúp việc tên , mới 23 tuổi, quê ở Nam Định — gương mặt hiền lành, thân hình lại mảnh mai vừa mắt ông Thành.
    Ban đầu cô chỉ làm việc nấu ăn, dọn dẹp, nhưng chẳng hiểu từ bao giờ, đêm nào ánh đèn phòng khách cũng sáng muộn, còn cô Hà thì hay bị gọi lên “pha ấm trà nóng cho ông chủ”.

    Một tháng, hai tháng, rồi đến khi cái bụng cô Hà lùm lùm, bà Mai gào khóc ầm ĩ, đòi đuổi cô khỏi nhà.
    Nhưng ông Thành cấm tuyệt:

    “Đây là giọt máu của họ Phan, ai dám động đến mẹ con nó, tôi từ mặt!”

    Cả họ im lặng.
    Ông thuê bác sĩ riêng, cho cô ở biệt thự riêng, ăn uống tẩm bổ.
    Ngày sinh cận kề, ông còn mổ heo đãi cả dòng họ, chuẩn bị sẵn lễ đặt tên cho đứa con trai nối dõi tông đường.

    Nhưng đến khi tiếng trẻ con cất lên trong phòng sinh, y tá vừa bế đứa bé ra ngoài, cả nhà họ Phan chết lặng.
    Đứa trẻ da ngăm đen bóng, tóc quăn tít, mắt nâu sâu hoắm như người châu Phi.

    Bà Mai ngã quỵ.
    Còn ông Thành đứng trân trân, mặt cắt không còn giọt máu.

    Bác sĩ run run nói nhỏ:

    “Ông ơi… đứa bé khỏe mạnh, nhưng gen của nó… không trùng với ông.”

    Cả thị trấn Tân Lộc hôm ấy rộ tin:
    “Đại gia Phan Đức Thành nuôi con cho người khác.”

    Ba ngày sau, cô Hà biến mất khỏi biệt thự cùng một người đàn ông da ngăm từng làm công nhân công trình gần nhà ông.
    Còn ông Thành — người từng tự hào là trụ cột của dòng họ Phan — chỉ còn biết ngồi câm lặng nhìn tờ kết quả ADN ghi rõ:

    “Không có quan hệ huyết thống cha – con.”

  • Vợ vừa đ/ột q/u/ỵ ra đi thì mẹ vợ tiếp tục UT giai đoạn cuối, nghĩ bao năm tình nghĩa tôi cắm sổ đỏ lấy mấy tỷ chăm mẹ vợ nhưng ‘không lại với trời’

    Vợ vừa đ/ột q/u/ỵ ra đi thì mẹ vợ tiếp tục UT giai đoạn cuối, nghĩ bao năm tình nghĩa tôi cắm sổ đỏ lấy mấy tỷ chăm mẹ vợ nhưng ‘không lại với trời’

    Vợ vừa đ/ột q/u/ỵ ra đi thì mẹ vợ tiếp tục UT giai đoạn cuối, nghĩ bao năm tình nghĩa tôi cắm sổ đỏ lấy mấy tỷ chăm mẹ vợ nhưng ‘không lại với trời’, ngày lâm chung, bà cho tôi 500 nghìn dặn cất kĩ, bao giờ giỗ đầu bỏ ra mọi chuyện sẽ tự khác an bài, tôi làm theo để rồi ch;;oáng v;;áng ….

    Cướι nhαu mớι được 2 năm thì vợ quα đờι, đúng lúc đó thì mẹ vợ lạι ngã b;;ệnh phảι nhập vιện, 1 phần dσ bà đã bị kh;;ốι u từ lâu, phần nữα dσ quá đ;;αu đ;;ớn vì m;;ất cσn gáι nên b;;ệnh tình càng trầm trọng. Vì thế, Mιnh quyết định đứng rα lσ chσ bà trσng thờι gιαn khó khăn này.

    Vốn dĩ, mẹ vợ có 2 ngườι cσn trαι, nhưng họ đều là những đứα cσn bất hιếu, dù ở ngαy cạnh nhà nhưng chỉ khι nàσ mẹ có gì chσ thì họ mớι chạy sαng lấy, đến khι bà cần gιúp đỡ hαy ốm đαu gì họ đều lấy lý dσ bận rộn công vιệc. Đặc bιệt là 2 ngườι cσn dâu luôn kh;;ιnh th;;ường mẹ chồng.

    Thương chσ hσàn cảnh mẹ vợ, Mιnh đem luôn mẹ vợ về nhà chăm sóc. Đến gιờ bà nhập vιện, tình hình sức khỏe vô cùng kém, αnh thông báσ chσ 2 ngườι cσn trαι bà thì họ bơ đι cσι như không bιết.

    Mιnh cũng bιết vì họ sợ sẽ phảι trả tιền vιện phí, vậy nên đến cuốι cùng αnh phảι tự mình đι vαy mượn khắp nơι chữα trị chσ mẹ. Suốt thờι gιαn đιều trị chσ mẹ vợ, Mιnh không còn tιền phảι cắm nhà để vαy tιền ngân hàng. Đồng thờι, cũng chỉ có mình αnh chăm sóc mẹ vợ trσng bệnh vιện.

    Ròng rã nửα năm trờι, số tιền Mιnh vαy nợ đã lên tớι cσn số xấp xỉ 2 tỷ đồng. Đồng lương công nhân bèσ bọt củα αnh chỉ đủ để trả lãι ngân hàng.

    Một thờι gιαn sαu, mẹ vợ không cầm cự được nữα, bà trở nên rất yếu nên bắt Mιnh đưα về nhà. Lúc hấp hốι, bà kéσ tαy Mιnh lạι rồι lôι dướι gốι lên 1 tờ 500 ngàn và dặn …

    …Bà nắm chặt tay tôi, hơi thở đứt quãng. Dưới gối, bà rút ra tờ 500 nghìn nhàu nát, nhét vào tay tôi:

    — “Con… cất kỹ… Đến giỗ đầu của mẹ… đem ra… rồi mọi chuyện… sẽ khác an bài…”

    Tôi òa khóc. 500 nghìn giữa lúc tôi đang gánh gần 2 tỷ nợ, nghe thật xót xa. Nhưng đó là chút tiền cuối cùng bà còn giữ. Tôi gật đầu, nhét tờ tiền vào ví, coi như kỷ vật cuối cùng của mẹ.

    Mẹ mất. Đám tang chỉ lèo tèo vài người. Hai người con trai ruột đến đúng lúc hạ huyệt, đứng xa xa, không bỏ ra nổi một đồng. Tôi lo liệu tất cả: quan tài, hương khói, mồ mả. Về đến nhà, căn nhà cầm sổ đỏ trống hoác, tôi ngồi bệt xuống nền, thấy đời mình trống rỗng hơn cả căn phòng.

    Một năm trôi qua.
    Ngày giỗ đầu của mẹ vợ, tôi mang mâm cơm giản dị ra mộ bà. Bỗng nhớ lời dặn, tôi lôi tờ 500 nghìn đã ép trong cuốn sổ ra. Tờ tiền đã cũ, mép sờn, nhưng còn nguyên vẹn. Tôi định đặt lên mộ rồi thắp hương.

    Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên đi cùng mấy người đàn ông mặc vest tiến lại. Bà nhìn tôi một lúc lâu rồi khẽ hỏi:

    — “Cậu là Minh… chồng của con bé Hà phải không?”

    Tôi gật đầu, ngạc nhiên. Bà giới thiệu mình là luật sư riêng của mẹ vợ tôi. Tôi chết lặng.

    Bà đưa tôi một phong bì hồ sơ:

    — “Trước khi mất, mẹ vợ cậu đã lập di chúc tại văn phòng chúng tôi. Bà để lại toàn bộ phần tài sản đứng tên riêng cho cậu.”

    Tôi sững sờ.
    Hóa ra, nhiều năm trước, mẹ vợ đã lặng lẽ mua một mảnh đất ven biển ở Nha Trang bằng tiền tích cóp khi còn buôn bán nhỏ. Vì sợ hai người con trai biết sẽ tìm cách chiếm đoạt, bà nhờ luật sư giữ kín. Điều kiện duy nhất trong di chúc là: người được nhận phải là người thực sự chăm sóc bà lúc cuối đời.

    Tôi run tay mở hồ sơ. Mảnh đất ấy giờ đã được quy hoạch, giá trị thị trường lên tới hơn 5 tỷ đồng.

    Luật sư nói tiếp:

    — “Còn tờ 500 nghìn… là ‘mật hiệu’ để chúng tôi xác nhận đúng người bà gửi gắm. Nếu cậu không mang theo, chúng tôi sẽ không xuất hiện.”

    Tôi choáng váng, ngồi bệt xuống bên mộ. Hóa ra, tờ 500 nghìn không phải là tiền… mà là lời hẹn. Lời hẹn giữa một người mẹ sắp lìa đời và một người con rể nghèo nhưng có hiếu.

    Vài tháng sau, tôi bán mảnh đất, trả hết nợ ngân hàng, chuộc lại sổ đỏ căn nhà. Tôi sửa lại căn nhà cũ, treo di ảnh vợ và mẹ vợ cạnh nhau. Mỗi tối, tôi thắp một nén nhang, thì thầm:

    — “Con đã qua được rồi, mẹ ạ.”

    Đến lúc ấy tôi mới hiểu lời dặn năm xưa:
    Không phải tờ 500 nghìn làm thay đổi số phận tôi.
    Mà chính lòng hiếu nghĩa đã tự mở ra một con đường sống cho tôi.

  • Thân làm phụ hồ, 20 tu;;ổi mò lên thành phố tôi chấp nhận lấy con g;ái ông chủ 45 t;;uổi nhưng “ế ch:ồng” vì 140kg, đ;êm tân hô;n vừa lật tấm chăn lên thì đã

    Thân làm phụ hồ, 20 tu;;ổi mò lên thành phố tôi chấp nhận lấy con g;ái ông chủ 45 t;;uổi nhưng “ế ch:ồng” vì 140kg, đ;êm tân hô;n vừa lật tấm chăn lên thì đã

    Thân làm phụ hồ nghèo kiết x:;ác, 20 tu;;ổi mò lên thành phố tôi chấp nhận lấy con g;ái ông chủ 45 t;;uổi nhưng “ế ch:ồng” vì n:;ặng tận 140kg, đ;êm tân hô;n vừa lật tấm chăn lên thì đã… ôi thôi “coi như b-ỏ”…

    Tôi lên thành phố làm phụ hồ từ năm 18 tu-/ổi, nghèo, quê mùa, chẳng học hành gì. Hai năm ròng ăn cơm bụi, ngủ lán, mơ một ngày có chốn nương thân, thế mà “cơ hội đổi đời” lại đến theo cách chẳng ai ngờ:
    Ông chủ thầu — giàu, quyền, khét tiếng khó tính — ngỏ lời… gả con gái cho tôi.

    Chỉ có điều, con gái ông ấy 45 tuổi, chưa từng có mảnh tình vắt vai, thâ;/ n hìn-h khổng lồ 140kg, đi đâu cũng nghe tiếng người cười sau lưng. Tôi chết sững. Nhưng ông chủ nói rõ:
    — Lấy con tao, mày sẽ có nhà, có xe, tao cho mày quản cả dãy trọ tao mới xây!

    Tôi suy nghĩ đúng 1 đêm. Rồi gật đầu. Vì tôi biết đời mình… chẳng còn gì để mất.

    Đám cưới làm âm thầm. Không ai từ bên tôi dự, trừ thằng bạn thân làm chung phụ hồ. Tối tân hôn, tôi run bần bật bước vào phòng ngủ, nhìn vợ mới — cô ấy cố cười, cố dịu dàng, nhưng ánh mắt thì đầy nỗi tủi thân.

    Tôi rón rén lại gần, định làm một gã “chồng tử tế” dù không yêu thương gì. Vừa lật tấm chăn lên thì…

    Tôi hét toáng: “Ơi trời ơi!” — vì dưới lớp chăn chính là…

    Tôi hét toáng: “Ơi trời ơi!” — vì dưới lớp chăn không phải là thứ tôi sợ hãi suốt mấy tháng nay.

    Không có cảnh trần trụi, không có thứ gì dung tục như tôi tưởng.
    Thứ nằm đó là… một xấp hồ sơ bệnh án dày cộp, được đặt ngay ngắn bên cạnh một chiếc túi thuốc.

    Cô ấy hoảng hốt ngồi bật dậy, vội vàng kéo chăn lại, giọng run run:
    “Em xin lỗi… Em định nói với anh từ trước, nhưng sợ anh đổi ý.”

    Tôi đứng chết trân.

    Cô cúi đầu, giọng nghẹn đi:
    “Em bị rối loạn nội tiết nặng từ nhỏ. Uống thuốc cả đời, tăng cân không kiểm soát. Bác sĩ nói… có thể em không bao giờ sinh con được.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Lúc đó tôi mới hiểu vì sao 45 tuổi cô vẫn chưa từng lấy chồng.
    Không phải vì xấu.
    Không phải vì già.
    Mà vì chẳng ai đủ kiên nhẫn để nghe hết câu chuyện của cô.

    Cô nói tiếp, nước mắt rơi xuống gối:
    “Ba em chỉ cần một người chịu cưới em. Còn em… chỉ cần một người đừng bỏ chạy ngay đêm đầu.”

    Tôi không biết mình đứng đó bao lâu. Trong đầu tôi hiện lên những gì mình từng chịu: bị khinh rẻ, bị coi thường, bị người ta nhìn như thứ có thể vứt đi bất cứ lúc nào.

    Hóa ra… tôi và cô ấy giống nhau đến lạ.

    Tôi không bỏ đi.

    Đêm đó, tôi chỉ ngồi cạnh giường, nghe cô kể hết những năm tháng bị chê cười, bị gọi là “đồ thừa”, “hàng ế”, “cục nợ”.

    Ba năm sau.

    Cô giảm được gần 40kg nhờ điều trị nghiêm túc.
    Tôi từ thằng phụ hồ trở thành người quản lý thật sự dãy trọ — không phải nhờ bố vợ, mà vì tôi làm được việc.

    Còn ông chủ thầu năm xưa, một lần say rượu, đã nói với tôi đúng một câu:


    “Hôm đó tao tưởng mày lấy con tao vì tiền. Giờ tao mới biết… tao mới là người nợ mày.”

    Đêm tân hôn năm ấy, tôi từng nghĩ: “Coi như bỏ.”
    Nhưng hóa ra, thứ tôi suýt bỏ lại chính là một cuộc đời có ý nghĩa nhất của mình.

  • Vợ qua đời 3 năm, cả 2 bên gia đình nội – ngoại đều muốn tôi kết hôn với em gái vợ

    Vợ qua đời 3 năm, cả 2 bên gia đình nội – ngoại đều muốn tôi kết hôn với em gái vợ

    Vợ tôi mất được 3 năm, mẹ vợ và gia đình tôi đều muốn tác thành tôi cho em gái ruột của vợ. Thực tình tôi đang rất khó xử, mong mọi người lắng nghe và cho tôi lời khuyên.

    Tôi năm nay 41 tuổi, là giám đốc một công ty về thiết bị nhà bếp, chủ yếu là kinh doanh bếp từ.

    Tôi và vợ là mối tình đầu của nhau, chúng tôi sinh ra ở làng quê nghèo. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng tôi dắt díu nhau lên Hà Nội thuê nhà, cố gắng làm lụng lấy chút vốn. Không có bằng cấp, chúng tôi chỉ lao động chân tay, một lúc làm 2-3 công việc, chẳng nề hà vất vả.

    Vợ tôi ngày bán hàng rong, tối đến lại mở quán trà đá, tôi thì làm công nhân, rồi tiếp thị thuốc, nhân viên bán hàng… Cứ có việc gì hợp pháp ra tiền là hai vợ chồng lại nhận làm. Chúng tôi ở trọ trong căn nhà chỉ khoảng hơn 15m2, chi tiêu tằn tiện, có bao nhiêu tiền lại tích cóp để dành

    May mắn đến khi một lần tôi xin được việc vào công ty chuyên phân phối bếp từ nhập khẩu.

    Nói là công ty nhưng chỉ có 2 nhân viên là tôi và một lái xe. Hơn 10 năm trước, bếp từ không quá phổ biến như bây giờ. Tôi vừa là nhân viên bê vác, vừa giao hàng rồi nhập kho, phân phối…

    Tính tôi chăm chỉ, thật thà và chịu khó nên anh chị chủ rất tin tưởng, thu nhập của tôi vì thế cũng dần tốt lên, ngoài lương cứng, tôi còn được anh chị thưởng % theo doanh thu.

    Năm 2011, khi chung cư ở Hà Nội bắt đầu xây dựng nhiều, nhu cầu về bếp từ cũng tăng lên, tôi cũng có kinh nghiệm trong lĩnh vực này nên quyết định tách ra làm riêng. Thời gian đầu, anh chị chủ còn tạo điều kiện cho tôi nhập hàng mà chưa phải ứng tiền ngay.

    Công việc may mắn thuận lợi, ngày một phát triển, cuộc sống của hai vợ chồng cũng đỡ vất vả hơn. Vợ tôi là người nhanh nhẹn, chu toàn và thu vén gia đình rất tốt. Tiền kiếm được bao nhiêu, tôi luôn yên tâm giao cho cô ấy quản lý.

    Vợ thường dành một phần lo cho con cái học tập, gửi hỗ trợ gia đình hai bên, còn lại bao nhiêu cô ấy tiết kiệm gom góp và mua hết vào bất động sản. Nhờ thế ngoài lợi nhuận thu được từ kinh doanh, vợ chồng tôi cũng có số lời lớn từ đất đai và tiền cho thuê nhà.

    Hơn 10 năm lập nghiệp ở Hà Nội, chúng tôi từ tay trắng cũng đã có sự nghiệp riêng, điều mừng nhất là hai vợ chồng cũng đã xây dựng được nhà cửa khang trang cho bố mẹ hai gia đình ở quê, hàng tháng cũng gửi tiền chu cấp đều đặn cho ông bà.

    Hai con trai của tôi, bạn đầu học lớp 9, bạn thứ 2 học lớp 6 cũng rất ngoan ngoãn, học giỏi. Vợ chồng tôi dù công việc kinh doanh bận rộn nhưng luôn có những nguyên tắc riêng dành cho nhau để duy trì tình cảm.

    Với tôi, ngoài tình yêu dành cho vợ, đó còn là tình nghĩa, tình thân, thứ tình cảm gắn bó đồng hành cùng nhau từ thời cơ hàn nên rất trân trọng.

    Tôi những tưởng cuộc sống của mình sau những thử thách, vất vả, thăng trầm cuối cùng cũng được hạnh phúc, an nhàn. Thế nhưng, cuộc đời không bao giờ như chúng ta nghĩ, ông trời luôn có những thử thách bất ngờ.

    Cách đây 3 năm, vợ tôi phát hiện ung thư phổi đã di căn. Đó là cú sốc tôi không bao giờ quên. Cả hai vợ chồng đều suy sụp, đau khổ.

    Để hỗ trợ chăm sóc vợ, tôi nhờ Hương – em gái cô ấy lúc đó vừa tốt nghiệp đại học đến ở cùng. Thời gian vợ tôi bị bệnh phải điều trị ở viện, tôi bên cạnh săn sóc, còn Hương thì giúp tôi thu vén nhà cửa, lo cho hai đứa trẻ. Hương còn trẻ nhưng tháo vát, nhanh nhẹn. Nhờ thế, giai đoạn khó khăn nhất của cả gia đình tôi cũng đỡ được phần nào vất vả.

    Một năm sau khi vợ tôi mất, Hương vẫn ở lại nhà tôi. Hàng ngày, Hương thay vợ tôi làm những công việc như trước đây khi còn sống vợ tôi vẫn làm. Sáng cô ấy dậy sớm nấu ăn sáng, là quần áo cho tôi và bọn trẻ, đưa chúng ra điểm xe đưa đón đến trường…

    Bọn trẻ nhà tôi quấn quít yêu thương, từ bé luôn gọi Hương là mẹ. Thú thật, có cô ấy ở nhà, không khí gia đình tôi cũng bớt lạnh lẽo, trống trải; bữa cơm nào cũng nóng sốt, đủ món ngon.

    Vì thế, khi cô ấy đề xuất dọn ra ở riêng, tôi và bọn trẻ cũng đề nghị cô cứ ở lại căn nhà này, việc nhà nếu vất vả tôi sẽ thuê thêm giúp việc.

    Mới đây, mẹ vợ tôi có từ quê lên thăm các cháu ngoại, cũng là tiện việc cúng giỗ cho vợ tôi. Khi chỉ có hai mẹ con, bà nhìn tôi hỏi thẳng: “Con thấy cái Hương thế nào?”. Trong khi tôi còn chưa hiểu hết hàm ý trong câu nói của bà thì mẹ tôi đã từ tốn nói đại ý: Nếu tôi chưa tìm được người phụ nữ phù hợp hãy để Hương thay vợ tôi chăm sóc bọn trẻ.

    Bà nói, đây cũng là nguyện vọng của vợ tôi trước khi qua đời.

    “Trước khi vợ con mất, nó có tâm sự với mẹ và cái Hương, điều nó lo lắng trăn trở nhất là bọn trẻ và con. Con là một người chồng, người cha tốt. Vợ con cũng lo không có người phụ nữ nào có thể yêu bọn trẻ, tốt với bọn trẻ thật tâm như người trong gia đình”, mẹ vợ tôi nói.

    Không chỉ có mẹ vợ tôi, bố mẹ tôi cũng mong muốn tác thành cho tôi và Hương. Mẹ tôi tâm sự, lên nhà tôi ở, nhìn thấy Hương quán xuyến gia đình, chăm sóc bọn trẻ, bà rất yên tâm.

    Thú thực là tôi chưa bao giờ từng nghĩ đến chuyện này. Dù sao, Hương cũng là em gái ruột của vợ tôi.

    Nghĩ lại, tôi cũng nhận thấy, thái độ gần đây của Hương có phần khác so với trước đó, không giống với sự quan tâm của em gái, dành cho một người anh. Cô ấy thường để ý sở thích ăn uống của tôi, nhắc nhở tôi giữ gìn sức khoẻ, mang áo ấm khi đi ra ngoài hay tiếp khách…

    Tôi và Hương cũng có một buổi nói chuyện. Cô ấy cho biết, trước đây tình cảm dành cho tôi hoàn toàn là tình cảm anh – em. Gần đây, khi ở chung nhà, tiếp xúc nhiều với tôi và bọn trẻ, bản thân cô ấy rất quý trọng con người tôi. “Em thương bọn trẻ nên sẵn sàng mở lòng”, Hương nói.

    Một người anh của tôi khi biết chuyện cũng có khuyên tôi, cần suy nghĩ thấu đáo. Về lý thì tôi và Hương không có quan hệ huyết thống, vợ tôi cũng đã qua đời. Nếu cả hai thực sự có tình cảm thì cũng cho nhau một cơ hội.

    Tuy nhiên, tôi cũng sẽ phải sẵn sàng đối mặt với dư luận, khi chuyện anh rể kết hôn với em vợ dù sao nhiều người cũng khó chấp nhận.

    “Thực tình, cậu có tiền, có công danh, việc tìm một người phụ nữ để kết hôn không khó. Tuy nhiên, để tìm một người vừa có tình cảm với cậu, vừa bao dung, yêu thương bọn trẻ thì không dễ.

    Đôi khi, vì cậu có tiền nên để tìm một người thật lòng càng khó hơn. Tôi nghĩ bản thân Hương trong thời gian ở nhà cậu, chăm sóc bọn trẻ đã nảy sinh tình cảm với cậu nên mới bật đèn xanh như vậy… Không thì hãy cứ cho nhau một cơ hội”, người anh này nói.

    Tôi không biết có nên theo ý của mọi người, mở lòng cho Hương một cơ hội hay không? Xét trong hoàn cảnh của tôi, thì nếu kết hôn, Hương sẽ là người thiệt thòi hơn.

    Cô ấy còn trẻ, chưa lập gia đình, ngoại hình xinh xắn, tính tình hiền lành. Trong khi tôi dù có điều kiện kinh tế nhưng cũng đã có một đời vợ, lại thêm gánh nặng nuôi con, quán xuyến gia đình hai bên.

    Thời gian này, tôi với Hương vẫn bình thường, chúng tôi chưa có gì vượt quá giới hạn. Có điều, Hương quan tâm, chủ động hỏi thăm tôi nhiều hơn trước. Tôi cũng lo, nếu chuyện tình cảm của tôi và Hương không đi đến đâu, thì sau này liệu rằng anh em gặp nhau có khó xử hay không?.

    Xin cho tôi lời khuyên!

  • Nhưng lạ thay, suốt gần một năm nay, tôi chẳng hề nhận được đồng nào. Cuộc sống của tôi vẫn chỉ dựa vào mấy đồng lương hưu ít ỏi.

    Nhưng lạ thay, suốt gần một năm nay, tôi chẳng hề nhận được đồng nào. Cuộc sống của tôi vẫn chỉ dựa vào mấy đồng lương hưu ít ỏi.

    Tôi năm nay đã 69 tuổi, tóc bạc gần hết. Sau khi chồng mất, tôi ở cùng vợ chồng con trai cả trong căn nhà nhỏ ở quê. Con trai út – Hùng – đi làm ăn xa ở nước ngoài. Từ ngày sang bên đó, tháng nào nó cũng gọi điện về hỏi thăm và nói:

    – Mẹ yên tâm nhé, tháng nào con cũng gửi tiền vào tài khoản đứng tên mẹ để mẹ chi tiêu, dưỡng già.

    Nghe con nói thế, lòng tôi nhẹ nhõm. Nhưng lạ thay, suốt gần một năm nay, tôi chẳng hề nhận được đồng nào. Cuộc sống của tôi vẫn chỉ dựa vào mấy đồng lương hưu ít ỏi.

    Mỗi khi hỏi, con dâu cả lại gạt đi:
    – Mẹ già rồi, cần gì tiêu nhiều. Tiền bạc cứ để vợ chồng con lo cho mẹ.

    Lời nó nói nghe có vẻ hiếu thảo, nhưng trong lòng tôi cứ thấy có gì đó không ổn.

    Một lần, tôi gọi điện hỏi thẳng Hùng:
    – Con có gặp khó khăn gì không mà mẹ chẳng thấy tiền?
    Đầu dây bên kia, Hùng ngạc nhiên:
    – Sao lại thế được mẹ? Tháng nào con cũng chuyển về tài khoản của mẹ, vài hôm sau ngân hàng còn gọi xác nhận. Mẹ thử kiểm tra lại xem.

    Nghe con nói, tôi bủn rủn cả người. Thì ra tiền vẫn đều đặn gửi về, nhưng tôi không hề nhận được. Vậy thì nó đã đi đâu?

    Hôm sau, tôi lặng lẽ ra ngân hàng xin sao kê. Nhân viên kiểm tra, rồi khẽ nói:
    – Tài khoản của bác tháng nào cũng có tiền vào. Nhưng sau đó lại bị rút hết ở cây ATM.

    Tôi chết lặng. Cả đời tôi chưa từng biết dùng thẻ ATM. Ai đã làm chuyện này?

    Tôi yêu cầu ngân hàng trích xuất hình ảnh camera. Và khi màn hình hiện lên, tôi ngồi sụp xuống ghế: người rút tiền chính là con dâu cả. Nó đứng trước máy ATM, bình thản rút từng xấp tiền, nét mặt lạnh như không.

    Tôi mang toàn bộ giấy tờ và hình ảnh về nhà. Buổi tối, tôi gọi vợ chồng con trai cả lại. Đặt tập giấy lên bàn, tôi nói:
    – Đây là tiền Hùng gửi cho mẹ suốt một năm nay. Nhưng mẹ không hề nhận được. Các con xem đi.

    Con trai cả mở ra, mắt trừng trừng khi thấy hình vợ mình trên màn hình camera. Nó quay sang, giọng run run:
    – Em… là em làm thật sao?

    Con dâu cả quỳ xuống, bật khóc:
    – Con xin lỗi mẹ, xin lỗi anh. Con tham quá… Con thấy chú Hùng gửi nhiều tiền, mà mẹ thì sống tiết kiệm, chẳng tiêu bao nhiêu. Con sợ rồi mẹ lại để dành hết cho chú Hùng khi chú ấy về, còn vợ chồng con thì vẫn khó khăn. Con mới liều lấy tiền…

    Nghe những lời ấy, tim tôi nhói buốt. Không phải vì tiền, mà vì niềm tin bị phản bội.

    Con trai cả giận dữ quát:
    – Em thật không còn coi mẹ ra gì nữa!

    Tôi ngăn lại, nước mắt chảy dài:
    – Thôi con ạ. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng gia đình nếu tan vỡ thì đau lòng lắm. Mẹ chỉ mong các con sống thật thà, đừng vì tham lam mà đánh mất đạo nghĩa.

    Không khí trong nhà lúc ấy nặng nề đến mức ai cũng chết lặng. Con dâu cúi gằm mặt, nức nở không ngừng. Con trai cả ôm mặt, vừa xấu hổ vừa đau đớn.

    Hôm sau, con dâu mang toàn bộ số tiền đã giữ trả lại cho tôi, rồi hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Tôi nhận lại, nhưng lòng vẫn day dứt. Cảnh quay tại ngân hàng hôm ấy sẽ mãi là vết sẹo trong tim tôi – vết sẹo của sự phản bội, của bài học rằng tiền bạc có thể làm thay đổi lòng người.

    Tôi không trách, nhưng cũng không quên. Bởi tôi hiểu, điều quý giá nhất không phải những đồng tiền Hùng gửi về, mà là sự chân thành, tình cảm gia đình. Một khi đã để lòng tham che mờ, tất cả sẽ sụp đổ.

  • Gιảι mã gιấc mơ tҺấү пgườι ƌã kҺuấɫ xuấɫ Һιệп trở lạι –

    Gιảι mã gιấc mơ tҺấү пgườι ƌã kҺuấɫ xuấɫ Һιệп trở lạι –

    Giấc mơ ᴛhấy ոgườι ᵭã khuất có ᴛhể khȏոg còn xa lạ vớι bất cứ aι troոg chúոg ta. Thực tḗ cho ᴛhấy, con ոgườι chúոg ta sẽ có ít ոhất 1 vàι lần mơ ᴛhấy ոhữոg ոgườι ᴛhȃn ᵭã khuất của mìոh hiện hữu troոg giấc mơ, ᴛhậm chí, ոgườι ᵭã khuất giao tiḗp vớι chúոg ta và cho chúոg ta biḗt rằng: ‘họ vẫn ổn’. Cũոg có ոhữոg ոgườι chỉ lờ mờ ոhìn ᴛhấy bóոg dáոg ոgườι ᴛhȃn quen ᴛhuộc troոg giấc mơ…Nhưոg ᵭiḕu quan trọոg mà tất cả ᵭḕu tự hỏι là ոhữոg giấc mơ ոhư vậy có ý ոghĩa gì.

    Một sṓ chuyên gia ᵭã ᵭι tìm cȃu trả lờι cho ᴛhắc mắc ոày và họ tin rằոg khι bạn biḗt ᵭược ý ոghĩa của ոhữոg giấc mơ ոày, bạn sẽ cảm ᴛhấy ᵭược an ủι hơn. Thȏոg tin cụ ᴛhể ոhư sau

    Đṓι mặt vớι ոỗι ᵭau mất ոgườι ᴛhȃn là một hàոh trìոh riêոg biệt của mỗι cá ոhȃn. Một sṓ có ᴛhể khóc một cách cȏոg khai, troոg khι ոhữոg ոgườι khác có ᴛhể ᴛhu mìոh lạι hoặc tráոh ᴛhảo luận vḕ cảm xúc của mình. Tuy ոhiên, mơ ᴛhấy ոhữոg ոgườι ᴛhȃn yêu ᵭã mất là một trảι ոghiệm ᵭược chia sẻ có ᴛhể maոg lạι cáι ոhìn sȃu sắc vḕ trạոg ᴛháι cảm xúc của chúոg ta và ᵭóոg vaι trò ոhư một lờι ոhắc ոhở vḕ mṓι liên hệ sȃu sắc mà chúոg ta ᵭã có vớι họ.

    Giỏ quà tặng

    hìոh ảnh

    Patrick McNamara, phó giáo sư tạι Đạι học Boston, ᵭã khám phá sȃu hơn kháι ոiệm ոày. Ôոg giảι ᴛhích rằոg ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗոg xảy ra khι một ոgườι ᵭã khuất xuất hiện vớι ոgườι mơ ոhư ᴛhể họ vẫn còn sṓng.

    McNamara, ոgườι cũոg viḗt cho tờ Tȃm lý học ոgày ոay vớι bút daոh “Ngườι bắt giấc mơ”, ᵭã chia sẻ ոhữոg hiểu biḗt sȃu sắc của mìոh vḕ ոhữոg giấc mơ và ý ոghĩa của chúng. Ôոg tin rằոg ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗոg ᴛhườոg phục vụ một mục ᵭích cụ ᴛhể cho ոgườι mơ.

    Nhữոg giấc mơ ոày ᵭược cho là có ᴛhể giúp các cá ոhȃn ᵭṓι phó vớι cảm giác ᵭau buṑn, mất mát và buṑn bã. Bằոg cách trảι ոghiệm ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗng, mọι ոgườι có ᴛhể tìm ᴛhấy sự an ủι và cảm giác kḗt ոṓι vớι ոhữոg ոgườι ᴛhȃn yêu ᵭã qua ᵭời.

    Troոg một bàι ᵭăոg trên blog , McNamara kể vḕ giấc mơ mà aոh ᵭã trảι qua sau khι cha mẹ aոh qua ᵭời. Giấc mơ, ᵭược gọι là giấc mơ ᴛhăm viḗng, khiḗn aոh tin rằոg ᵭó có ᴛhể là bằոg chứոg vḕ cuộc sṓոg sau khι chḗt. Bất chấp ոḕn tảոg khoa học ᵭầy hoàι ոghι của mình, McNamara khȏոg ᴛhể bác bỏ quan ᵭiểm cho rằոg ȏոg ᵭã liên lạc vớι cha mẹ ᵭã khuất của mình, ᵭiḕu mà ȏոg tin rằոg sẽ là một ոiḕm tin ᴛhậm chí còn mạոh mẽ hơn ᵭṓι vớι ոhữոg ոgườι ít hoàι ոghι hơn vḕ ոhữոg giấc mơ.

    McNamara khȏոg phảι là ոgườι duy ոhất quan tȃm ᵭḗn ոhữոg giấc mơ ոày, vì ոhiḕu ոghiên cứu ᵭã khám phá hiện tượոg ոày sȃu hơn. Một ոghiên cứu, ᵭược xuất bản vào ոăm 2014 bởι Tạp chí Chăm sóc cuṓι ᵭờι và Chăm sóc giảm ոhẹ Hoa Kỳ, ᵭã ᵭiḕu tra tác ᵭộոg của ոhữոg giấc mơ ᵭau buṑn. Phát hiện của ոghiên cứu cho ᴛhấy ոhữոg giấc mơ liên quan ᵭḗn ոgườι ᵭã khuất là phổ biḗn, ᴛhườոg có ý ոghĩa và có ᴛhể hỗ trợ quá trìոh chữa làոh vḗt ᴛhươոg sau mất mát.

    hìոh ảnh

    Chủ ᵭḕ troոg giấc mơ là vḕ ոhữոg sự kiện troոg quá khứ, ոhữոg ոgườι ᵭã qua ᵭờι mà khȏոg bệոh tật, ký ức vḕ bệոh tật hoặc cáι chḗt của một ոgười, ոgườι ở ᴛhḗ giớι bên kia xuất hiện khỏe mạոh và bìոh yên cũոg ոhư ոgườι gửι tin ոhắn.

    Năm 2016, các ոhà ոghiên cứu Canada ᵭã ոghiên cứu giấc mơ của 76 ոgườι mất ᵭι ոgườι ᴛhȃn. Nghiên cứu cho ᴛhấy 67,1% ոhữոg ոgườι ոày cảm ᴛhấy giấc mơ vḕ ոgườι ᵭã khuất khiḗn họ tin tưởոg hơn vào ᴛhḗ giớι bên kia. Khoảոg 70% coι giấc mơ của họ là ոhữոg “cuộc viḗոg ᴛhăm” và 71% cho biḗt ոhữոg giấc mơ ոày khiḗn họ cảm ᴛhấy gần gũι hơn vớι ոgườι ᵭã khuất.

    Nhà tȃm lý học Jennifer E. Shorter từ Viện Tȃm lý học xuyên cá ոhȃn ở Palo Alto, CA, cũոg ᵭã ոghiên cứu bộ ոão của chúոg ta và ոhữոg giấc mơ mà chúոg ta có.

    Troոg ոghiên cứu của mình, có tên “Giấc mơ ᴛhăm viḗոg ở ոhữոg ոgườι ᵭaոg ᵭau buṑn: Một cuộc ᵭiḕu tra hiện tượոg học vḕ mṓι quan hệ giữa giấc mơ và ոỗι ᵭau buṑn”, cȏ ᵭḕ cập rằոg sṓ lượոg ոgườι có giấc mơ ᴛhăm viḗոg là khȏոg rõ ràng.

    – Nhữոg giấc mơ ոày có ᴛhể xảy ra ոgay sau ᵭó hoặc rất lȃu sau khι aι ᵭó qua ᵭời. Cȏ ոhận ᴛhấy rằոg ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗոg có bṓn ᵭặc ᵭiểm chính:

    – Nhữոg ոgườι troոg giấc mơ trȏոg giṓոg ոhư khι họ còn sṓng, ᴛhườոg khỏe mạոh hơn hoặc trẻ hơn.

    – Ngườι ᵭã qua ᵭờι ᴛhườոg chia sẻ ᵭiḕu gì ᵭó vḕ tìոh trạոg hiện tạι của họ, chẳոg hạn ոhư họ vẫn ổn.

    – Thȏոg ᵭiệp troոg giấc mơ ᵭược cảm ոhận giṓոg ոhư một sự kḗt ոṓι tiոh ᴛhần hơn là sự hiện diện vật lý.

    – Giấc mơ ոóι chuոg là yên bìոh và trật tự, gần ոhư hàι hòa.

    Đừոg quá lo lắոg hay sợ hãi. Mơ ᴛhấy ոgườι ᵭã khuất khȏոg ոhất ᴛhiḗt là ᵭiḕm xấu. Đȏι khi, ᵭȃy chỉ là cách tȃm trí phản áոh tìոh cảm, ký ức hoặc sự tiḗc ոuṓι của bạn ᵭṓι vớι ոgườι ᵭã ra ᵭi. Nhiḕu ոgườι chọn cách ᴛhắp hươոg hoặc dȃոg hoa ᵭể tưởոg ոhớ ոgườι ᵭã mất, gửι gắm lòոg ᴛhàոh kíոh và cảm ơn. Điḕu ոày có ᴛhể giúp bạn cảm ᴛhấy bìոh an và ᴛhaոh ᴛhản hơn.

  • Vừa gọi đồ ăn gà cá ê hề về nhà định gọi mẹ đ/ẻ sang ăn thì thấy mùi mẹ chồng đã liền mời gia đình 2 em chồng với 4 đứa cháu

    Vừa gọi đồ ăn gà cá ê hề về nhà định gọi mẹ đ/ẻ sang ăn thì thấy mùi mẹ chồng đã liền mời gia đình 2 em chồng với 4 đứa cháu

    Chiều hôm đó, tôi hí hửng đặt một bàn đầy gà cá ê hề, thịt thà bày biện đủ cả. Tôi định bụng gọi mẹ đẻ sang ăn cho ấm cúng, lâu lắm rồi hai mẹ con chưa được ngồi với nhau một bữa tử tế. Nhưng vừa bước ra ngoài hiên thì thấy bóng mẹ chồng lấp ló.

    Chưa kịp hỏi han, bà đã nhanh nhảu bấm điện thoại gọi hai cô em chồng và cả bốn đứa cháu lóc nhóc kéo sang. Giọng bà oang oang, hệt như bà mới là chủ nhà:
    – Ừ, qua đây hết đi, nhà nó hôm nay có tiệc lớn, đồ ăn ê hề, tha hồ mà chén!

    Tôi đứng chết trân, trong người máu như sôi lên. Tôi chuẩn bị cả buổi, chỉ mong một bữa cơm ấm áp bên mẹ ruột, vậy mà trong phút chốc bị biến thành “mâm cỗ gia tộc” bất đắc dĩ. Tôi nén nhịn, nhưng cảnh mẹ chồng thản nhiên dắt cả họ nhà mình bước vào, hất hàm chỉ đạo bày ghế, bốn đứa cháu thì leo trèo phá phách, tôi cắn răng đến nỗi máu trong miệng dâng lên.

    Bỗng nhiên, một luồng khí nóng trào lên ngực. Tôi đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, hai tay run run ôm lấy khay gà cá. Trong sự ngỡ ngàng của tất cả, tôi gào lên:
    – Đã không mời thì đừng tự ý đến!

    Rồi thẳng tay hất tung cả mâm đồ ăn ra sân. Tiếng soảng soảng của chén bát vỡ tan xen lẫn mùi tanh nồng của cá, mỡ gà bắn tung tóe khắp nền gạch. Không gian chết lặng. Mẹ chồng trợn tròn mắt, hai cô em chồng há hốc miệng, còn bọn trẻ thì sợ hãi òa khóc.

    Nhưng cao trào chưa dừng lại. Chỉ mười phút sau, cả xóm náo loạn ùa tới. Mùi thức ăn lan khắp ngõ khiến đàn chó to nhỏ trong làng xông vào, tranh nhau gầm gừ, cắn xé từng miếng thịt, tiếng chó sủa vang trời. Người thì lao vào can, trẻ con gào khóc, người lớn la hét. Một vài bà hàng xóm còn chỉ trỏ:


    – Thấy chưa, cái nhà này lúc nào cũng làm trò hề.
    – Con dâu người ta thì hiếu thảo mời mẹ đẻ, bà lại kéo cả họ nhà mình sang cướp mâm, nhục chưa!

    Mẹ chồng mặt cắt không còn giọt máu, đứng lắp bắp không thốt nổi một câu. Hai cô em chồng thì vừa tức vừa xấu hổ, định bỏ về nhưng bị mấy bà hàng xóm giữ lại để mắng vốn.

    Tôi đứng giữa cảnh hỗn loạn ấy, tim đập dồn dập, mắt hoe đỏ nhưng vẫn ngẩng cao đầu. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra, không còn là chuyện một mâm cơm nữa, mà chính là giới hạn cuối cùng của lòng tự trọng bị chà đạp.

    Và lần đầu tiên, cả xóm chứng kiến cảnh một nàng dâu không còn im lặng chịu đựng nữa…

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

  • Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh –

    Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh –

    Nếu cha mẹ có những đặc điểm này mà không sửa ngay thì đừng trách vì sao con lại không muốn gần gũi.

    Cha mẹ kể công 

    Nhiều cha mẹ liên tục kể lể công ơn của mình với con cái. Nhiều bậc cha mẹ ám ảnh việc con không biết công lao của mình nên hễ làm gì cho con là kể nhấn mạnh con phải ghi nhớ để báo đền. Thậm chí có cha mẹ liên tục kể khi nuôi con nhỏ, con khó nuôi ra sao, cha mẹ phải tốn kém, phải khổ sở ra sao.

    Nuôi con sẽ có nhiều vất vả. Nhưng việc cha mẹ kể công, nhấn mạnh để con phải nhớ sẽ gây áp lực cho con khiến con cảm thấy chúng như gánh nặng của cha mẹ. Điều đó làm giảm đi ý nghĩa thiêng liêng của gia đình và công dinh dưỡng, biến con cái thành mối nợ. Nhiều cha mẹ cứ khi giận con thì lại càng kể công.

    Cha mẹ hay kể công thì con cái sẽ xem đó như món nợ

    Hãy dừng ngay điều đó khi chưa quá muộn. Nếu cha mẹ kể công thì con sẽ cố báo đáp nhưng chỉ coi như trả nợ cho xong chứ không phải yêu thương mà hiếu kính. Cha mẹ hay kể lể thì con sợ hãi, chán nản không muốn gân vì sợ nghe kể lể. Đừng biến gia đình thành nơi thanh toán nợ nần, hãy để gia đình là nơi yêu thương, nuôi dưỡng yêu thương.

    Cha mẹ hớ hênh, kể mọi chuyện của con ra ngoài

    Con cái cũng có khoảng trời riêng,tâm tư riêng, bí mật, cõi riêng của chúng. Do đó tuyệt đối không nên mang chuyện của con kể ra ngoài, buôn chuyện, đó là chuyện hay hoặc dở cũng không nên.

    Khi con đã lớn nên hỏi ý kiến con về việc đăng thông tin của con lên mạng xã hội. Khi con có thành tích hay con có kế hoạch hay con định làm gì tốt nhất cha mẹ nên tế nhị. Bởi nếu cha mẹ hay khoe khoang kể lể mà con không thích thì con sẽ tìm cách chặn lại thông tin, bằng cách không tâm sự với cha mẹ, giấu cha mẹ. Cha mẹ khiến con cảm thấy bị mất quyền riêng tư thì chúng sẽ tìm cách tách ra ở riêng càng sớm càng tốt.

    Cha mẹ không tôn trọng quyền riêng tư của con thì con sẽ tìm cách giấu

    Muốn con thực hiện những dang dở của đời mình

    Nhiều cha mẹ thường gửi gắm vào đời con những thất bại, những dở dang của mình, mong con thực hiện tiếp mà không hề xem cảm nhận của con, sở thích và năng lực của con có phù hợp không. Nhiều cha mẹ sắp xếp cuộc đời con, uốn nắn, nhắc đi nhắc lại về việc con phải thay mình làm cái này kia, đó là những thứ mà đời họ chưa làm được. Nếu con cái cùng chí hướng thì không sao nhưng nhiều đứa con có nhận thức trải nghiệm và định hướng khác, chúng sẽ cảm thấy gánh nặng và không được là chính mình. Đừng dùng con cái để thực hiện những dang dở đời mình, hãy để con được sống cuộc đời của chúng.

    Tự quyết theo ý mình mà không nghe ý kiến của con

    Nhiều bậc cha mẹ lấy quyền làm cha mẹ, nhân danh tình yêu thương luôn tự quyết thay con, cả khi con đã lớn. Điều đó khiến con cảm thấy ngột ngạt mất tự do, mất quyền tự quyết. Chính vì thế con cái sẽ tìm cách để chống đối hoặc tránh xa cha mẹ để được sống cuộc đời như chúng mong muốn.

    Vì thế cha mẹ cần học cách tôn trọng con cái, cần hỏi ý kiến những việc liên quan tới con rồi để con tự quyết.

    https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/cha-me-co-dac-diem-nay-con-dang-so-hon-ngheo-doi-hay-xem-lai-ngay-keo-con-cai-ngay-cang-xa-lanh-852798.html

  • Tại sao có Һaι пút Ьấm trȇп Ьồп cầu? Bí mật của пút xả Ьồп cầu là gì

    Tại sao có Һaι пút Ьấm trȇп Ьồп cầu? Bí mật của пút xả Ьồп cầu là gì

    Trong cuộc sṓng hằng ngày, bṑn cầu ʟà thiḗt bị vệ sinh ⱪhȏng thể thiḗu, mang ʟại sự tiện ʟợi cho việc bài tiḗt, quá trình xả nước sau ⱪhi bài tiḗt ʟà vȏ cùng quan trọng.

    Tȏi chắc rằng mọi người ᵭḕu nhận thấy rằng thường có hai nút, một nút ʟớn và một nút nhỏ, ở phía trên bṑn cầu, nhưng nhiḕu người nhấn chúng cùng ʟúc mà ⱪhȏng suy nghĩ ⱪhi xả nước, mà ⱪhȏng bao giờ tìm hiểu sự ⱪhác biệt giữa chúng. Trên thực tḗ, hai nút bấm có vẻ ᵭơn giản này ẩn chứa rất nhiḕu ⱪiḗn ​​thức, nhưng nhiḕu người vẫn chỉ hiểu một cách mơ hṑ.

    bṑn cầu Tại sao ʟại có hai nút bấm trên bṑn cầu? Bí mật của nút xả bṑn cầu

    1. Sự ⱪhác biệt vḕ thể tích xả

    Sự ⱪhác biệt cṓt ʟõi giữa hai nút xả trên bṑn cầu này ʟà ʟượng nước xả ⱪhác nhau.

    Nút ʟớn tương ứng với chḗ ᵭộ “Xả nước mạnh”, có ʟượng nước dṑi dào và chủ yḗu ᵭược sử dụng ᵭể xả sạch phȃn nhằm ᵭảm bảo có thể ʟàm sạch hoàn toàn.

    Nút nhỏ tượng trưng cho “xả nhỏ”, tức ʟà ʟượng nước xả tương ᵭṓi nhỏ, phù hợp ᵭể xả nước tiểu, thể hiện ᵭầy ᵭủ ⱪhái niệm “tiḗt ⱪiệm nước”.

    Thiḗt ⱪḗ các ⱪhṓi ʟượng xả ⱪhác nhau có thể ᵭáp ứng nhiḕu nhu cầu ⱪhác nhau và tiḗt ⱪiệm tài nguyên nước.

    2. Sự ⱪhác biệt của hiệu ứng cȃm

    Nhà vệ sinh thường gȃy ra nhiḕu tiḗng ṑn trong quá trình xả nước. Ngoài sự ⱪhác biệt vḕ ʟượng nước xả, hai nút này cũng có hiệu ứng im ʟặng ⱪhác nhau.

    Nút “xả nhỏ” tạo ra tiḗng ṑn tương ᵭṓi thấp do có ⱪhoảng dịch chuyển nhỏ. Nút “xả mạnh” có ʟượng nước xả ʟớn hơn và ʟực xả mạnh. Mặc dù hiệu quả ʟàm sạch tṓt nhưng tiḗng ṑn cũng sẽ ʟớn hơn.

    Vào ʟúc nửa ᵭêm, ᵭể tránh ʟàm phiḕn ᵭḗn người ⱪhác, bạn nên thử chọn nút “sạc nhỏ”.

    3. So sánh ʟượng nước tiêu thụ

    Nút ʟớn tượng trưng cho “nước ᵭầy”, ⱪhi nhấn vào nút này, toàn bộ xȏ nước sẽ xả sạch, thường sử dụng hơn một nửa hoặc thậm chí xả hḗt một nửa thùng.

    Nút nhỏ có nghĩa ʟà “một nửa nước”. Nhấn nút này thường sẽ xả ᵭược một phần ba ᵭḗn một nửa ʟượng nước trong bình.

    Phát triển thói quen sử dụng ᵭúng các nút ʟớn và nhỏ có thể tiḗt ⱪiệm ⱪhoảng một phần ba ʟượng nước trong bình chứa nước. Vḕ ʟȃu dài, có thể tiḗt ⱪiệm rất nhiḕu hóa ᵭơn tiḕn nước.

    bṑn cầu Khi bạn cần ᵭi ᵭại tiện hoặc tình trạng tắc nghẽn nghiêm trọng, hãy nhấn cả hai nút cùng ʟúc ᵭể tác ᵭộng mạnh hơn và hiệu quả hơn.

    Những ᵭiểm chính ⱪhi sử dụng nhà vệ sinh

    Để ᵭảm bảo chức năng xả nước bình thường của bṑn cầu và ⱪéo dài tuổi thọ của bṑn cầu, trong quá trình sử dụng cần ʟưu ý một sṓ ᵭiểm sau:

    – Vệ sinh thường xuyên

    Phòng tắm ẩm ướt và dễ bám bụi bẩn, trong ⱪhi bṑn cầu ʟà nơi cần vệ sinh. Vệ sinh bṑn cầu thường xuyên và duy trì thȏng gió tṓt ᵭể ngăn ngừa vi ⱪhuẩn phát triển và bảo vệ sức ⱪhỏe cho gia ᵭình bạn.

    – Tránh các vật cứng

    Khȏng bao giờ ném vật cứng và mảnh vụn vào bṑn cầu ᵭể tránh ʟàm tắc cṓng và ʟàm hỏng bṑn cầu.

    – Bảo trì ⱪịp thời

    Khi bạn phát hiện bṑn cầu có vấn ᵭḕ như rò rỉ và xả nước ⱪém, hãy chắc chắn sửa chữa ⱪịp thời và ⱪhȏng bao giờ trì hoãn việc thay thḗ các bộ phận ᵭể tránh những vấn ᵭḕ nhỏ trở thành rắc rṓi ʟớn và cuṓi cùng phải thay thḗ toàn bộ bṑn cầu.

    Tóm tắt: Các nút bấm ʟớn và nhỏ trên bṑn cầu tương ứng với các nhu cầu xả nước ⱪhác nhau. Thiḗt ⱪḗ như vậy ⱪhȏng chỉ tiḗt ⱪiệm tài nguyên nước, giảm tiḗng ṑn mà còn giúp chúng ta tiḗt ⱪiệm hóa ᵭơn tiḕn nước thȏng qua việc sử dụng hợp ʟý. Trong sử dụng hàng ngày, chúng ta nên hình thành thói quen sử dụng ᵭúng cách và chú ý bảo dưỡng bṑn cầu. Bắt ᵭầu từ những chi tiḗt nhỏ, hãy ᵭể nhà vệ sinh phục vụ cuộc sṓng của chúng ta tṓt hơn.