Mẹ chồng cắt tiền chợ, con trai đuổi khéo… cái kết gây sốc
Tôi vẫn trích 2 triệu tiền lương hưu đưa cho con dâu đi chợ mỗi tháng. Ấy vậy mà hôm nọ, chỉ vì tôi lỡ miệng than thịt hôm đó hơi mỡ, sáng hôm sau nó đi chợ mua về đúng con cá ươn đem nấu. Tôi bực quá, quyết định không đưa tiền nữa.
Ai ngờ đúng ba ngày sau, con trai gọi tôi xuống, thẳng thừng tuyên bố một câu đau đến x;é l;òng. Tôi không thể tin nổi, con cái mình lại có thể bất hiếu đến thế. Nhưng chúng nào ngờ, bà già này đã tính trước một bước rồi…“Nhiều người bảo già rồi chỉ cần yên ổn hưởng tuổi già, không nên bận tâm nhiều. Nhưng đời có mấy khi theo ý mình đâu? Cái đau không phải ở chỗ miếng ăn, mà ở chỗ lòng người…”
Bà Lý năm nay đã ngoài bảy mươi. Lương hưu gần 3 triệu, bà dành 2 triệu đưa cho con dâu – gọi là tiền chợ hằng tháng. Cả nhà ở chung, con trai bà làm công nhân, lương tháng cũng chỉ vừa đủ lo toan. Bà nghĩ mình góp chút tiền coi như chia sẻ, để gia đình đỡ chật vật.
Mọi chuyện vốn yên ổn cho đến một buổi tối. Hôm đó, con dâu nấu canh thịt. Bà ăn thấy hơi ngấy, mới buột miệng bảo:
– Thịt hôm nay mỡ quá, ăn không ngon lắm.
Chỉ là câu góp ý rất nhỏ, bà cũng chẳng trách móc. Nhưng sáng hôm sau, con dâu đi chợ về lại mua phải con cá ươn. Bà nhìn, bực mình lắm. Nghĩ thầm: “Đưa tiền chợ mà chợ búa thế này thì sao được? Không biết là vô ý hay cố tình nữa…”
Từ hôm đó, bà quyết định không đưa tiền chợ nữa. Coi như “ngưng trợ cấp” để xem thái độ thế nào. Ban đầu con dâu im lặng, nhưng đúng 3 ngày sau thì con trai bà gọi xuống phòng khách. Giọng nó trầm xuống, đầy nặng nề:
– Mẹ à, con thấy mẹ lúc nào cũng soi xét vợ con. Chúng con thật sự khó chịu. Nếu mẹ không thoải mái sống chung thì… thôi.
Bà nghe đến đó mà sững sờ. Câu nói như một nhát dao cứa vào tim: “Không thể tin nổi lũ bất hiếu này. Mình sống, lo cho chúng bao năm, đến giờ lại thành người dưng bị đuổi khéo…”
Đêm đó, bà trằn trọc mãi. Nước mắt rơi ra mà không sao kìm được. Nhưng trong nỗi tủi hờn, bà lại dần tỉnh táo. “Không, mình không thể để bị đẩy vào thế yếu thế này. Mình phải tính bước đi trước…” .. Quý độc giả xem thêm tại đây