Blog

  • Bảo Mẫu Ngày Nào Cũng Tắm Rửa Cho Mẹ Liệt Gường Sạch Sẽ Nhưng Con Trai Mở Camera Xem Xong Tái Mặt Báo Cảnh Sát

    Bảo Mẫu Ngày Nào Cũng Tắm Rửa Cho Mẹ Liệt Gường Sạch Sẽ Nhưng Con Trai Mở Camera Xem Xong Tái Mặt Báo Cảnh Sát

    Bảo Mẫu Ngày Nào Cũng Tắm Rửa Cho Mẹ Liệt Gường Sạch Sẽ Nhưng Con Trai Mở Camera Xem Xong Tái Mặt Báo Cảnh Sát…

    Bà Nguyễn Thị Hồng, 63 tuổi, bị tai biến nằm liệt giường đã gần một năm. Con trai bà là Lê Minh Quân, 32 tuổi, làm nghề chạy xe công nghệ, quanh năm tối mặt. Từ ngày mẹ đổ bệnh, anh thuê một bảo mẫu tên Trần Thị Thảo, 28 tuổi, do người quen giới thiệu, về chăm sóc tại nhà.

    Ngày đầu đến, Thảo nói năng nhỏ nhẹ, làm việc nhanh nhẹn. Cô lau người cho bà Hồng rất sạch sẽ, thay ga giường mỗi ngày, bón cháo đúng giờ, thuốc thang không sót. Hàng xóm ai cũng khen Quân thuê được người tốt. Quân cũng yên tâm dần, thỉnh thoảng còn gửi thêm tiền cho Thảo mua sữa, mua bỉm cho mẹ.

    Nhưng có một điều khiến Quân khó chịu: mỗi lần tắm rửa cho mẹ, Thảo đều đóng cửa phòng rất kỹ, rồi bảo “Anh đàn ông vào nhìn không tiện.” Quân nghe cũng có lý nên không nói gì.

    Một tuần sau, Quân thấy mẹ mình… lạ. Bà Hồng vốn ít nói do méo miệng, nhưng đôi mắt luôn nhìn anh đầy lo lắng. Có lần Quân cúi xuống hỏi nhỏ:
    “Má có sao không?”
    Bà chỉ ú ớ, bàn tay run run cố kéo tay áo anh.

    Quân bắt đầu nghi ngờ. Đêm đó anh ngủ chập chờn vì tiếng động trong phòng mẹ, như tiếng nước chảy và tiếng cửa khóa lách cách. Sáng hôm sau, khi Thảo vào phòng chuẩn bị tắm cho bà Hồng, Quân giả vờ có điện thoại rồi lùi ra ngoài. Nhưng anh không đi xa. Anh lén đứng ở góc cầu thang, mở camera điện thoại, hướng về cửa phòng.

    Thảo vừa vào trong đã chốt then. Vài phút sau, Quân nghe tiếng Thảo nói rất nhỏ:
    “Bà nằm im nha, không được làm khó con.”
    Rồi đến tiếng một vật gì đó kéo lê và tiếng bà Hồng rên nghẹn.

    Quân run tay, cố zoom camera sát khe cửa. Đúng lúc ấy, cánh cửa mở hé vì Thảo quên gài chặt. Hình ảnh hiện lên khiến Quân tái mặt: Thảo không chỉ lau rửa bình thường. Cô đang đặt điện thoại lên ghế, màn hình sáng rõ, như đang gọi video với ai đó. Và trong cuộc gọi, có tiếng đàn ông cười khẩy:
    “Cho xem rõ mặt bà già coi.”

    Quân đứng chết lặng. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Anh không biết Thảo đang làm gì với mẹ mình, nhưng chắc chắn đó không phải chăm sóc. Quân lùi lại, tim đập như muốn vỡ, rồi lập tức bấm số… 113.

    Cảnh sát khu vực đến rất nhanh vì Quân trình báo có dấu hiệu xâm phạm đời tư và bạo hành người bệnh. Quân đứng trước cửa phòng mẹ, tay vẫn run, giọng lạc đi:
    “Em xin các anh vào kiểm tra ngay… em thấy nó gọi video cho người khác xem mẹ em…”

    Hai công an cùng một chị dân phòng gõ cửa liên tục. Bên trong có tiếng động mạnh, rồi tiếng Thảo cuống quýt:
    “Dạ… dạ em đây… em đang tắm rửa cho bà, có gì đâu anh!”

    Cửa mở ra, Thảo đứng chắn ngay lối vào, tóc hơi rối, mặt đỏ bừng như vừa bị bắt quả tang. Quân thấy ngay chiếc điện thoại đặt trên ghế bị úp xuống, còn màn hình vẫn sáng. Thảo vội chụp lấy, giấu sau lưng.

    Một anh công an nghiêm giọng:
    “Cô cho kiểm tra phòng. Bác Hồng đâu?”

    Thảo lắp bắp:
    “Bà… bà nằm trong đó. Em đang lau người cho bà mà…”

    Quân lao thẳng vào phòng. Bà Hồng nằm nghiêng, chăn kéo cao quá ngực, mặt bà nhợt nhạt, đôi mắt hoảng hốt. Quân quỳ xuống nắm tay mẹ. Bàn tay bà lạnh toát, các ngón co rút như cố bấu víu. Quân nghẹn giọng:
    “Má… má có sao không?”

    Bà Hồng không nói được, nhưng nước mắt trào ra. Bà cố đưa tay chỉ vào vùng cổ tay và bắp tay—nơi có vài vết bầm tím cũ, màu vàng xanh lẫn lộn. Quân nhìn mà tim nhói lên. Anh giận đến mức muốn tát Thảo ngay lập tức.

    Cảnh sát yêu cầu Thảo đưa điện thoại để kiểm tra. Ban đầu cô cố chối, nói chỉ gọi video cho người nhà hỏi chuyện riêng. Nhưng khi công an yêu cầu mở lịch sử cuộc gọi, Thảo bắt đầu hoảng. Cô cúi đầu, rồi bất ngờ bật khóc:

    “Em… em không cố ý… tại em thiếu tiền… em bị người ta dụ…”

    Quân gằn từng chữ:
    “Dụ cái gì? Dụ quay mẹ tôi cho người ta xem hả?”

    Thảo nức nở nói ra sự thật: cô quen một người đàn ông qua mạng tên Hoàng Phú, tự xưng làm “dịch vụ chăm sóc người bệnh tại nhà”, hứa sẽ giúp cô kiếm thêm tiền. Ban đầu chỉ là hướng dẫn cách massage, cách tắm rửa nhanh. Nhưng sau đó, Phú yêu cầu Thảo bật camera gọi video để hắn “xem cô làm đúng kỹ thuật không”.

    Vài lần đầu, Thảo nghĩ chỉ là kiểm tra công việc. Nhưng dần dần, hắn bắt Thảo quay rõ mặt bà Hồng, quay cả lúc thay bỉm, và còn cười cợt, nói lời thô tục. Thảo sợ nhưng vẫn làm vì hắn chuyển tiền “thưởng” mỗi lần vài trăm nghìn. Thảo đang nợ tiền trả góp điện thoại, mẹ ở quê bệnh, nên cô nhắm mắt làm liều.

    Không chỉ vậy, Quân chết lặng khi công an phát hiện trong điện thoại Thảo còn có những đoạn video đã lưu. Một đoạn quay lúc bà Hồng bị kéo người ra mép giường, Thảo cáu gắt:
    “Bà nằm yên! Con làm cực lắm rồi đó!”
    Bà Hồng yếu đến mức chỉ biết rên nhỏ, mắt đỏ hoe.

    Quân nhìn mà muốn phát điên. Anh tự trách mình quá tin người, quá bận rộn, quá vô tâm. Anh nhớ lại nét mặt bất an của mẹ suốt tuần qua, nhớ ánh mắt mẹ như muốn cầu cứu mà không thể nói.

    Công an lập biên bản tại chỗ, yêu cầu đưa Thảo về phường làm việc. Thảo quỳ xuống xin Quân tha, nói cô sẽ xóa hết, sẽ bồi thường. Nhưng Quân chỉ lạnh giọng:

    “Tôi không cần tiền. Tôi cần mẹ tôi được tôn trọng.”

    Trong lúc đó, một anh công an gọi Quân ra ngoài hỏi thêm thông tin về người tên Hoàng Phú. Quân đưa cả số điện thoại, tài khoản chuyển tiền mà anh vô tình thấy trong tin nhắn. Công an ghi lại rất kỹ, nói sẽ phối hợp điều tra.

    Khi Thảo bị đưa đi, bà Hồng vẫn nắm chặt tay Quân không buông. Quân cúi xuống, giọng nghẹn:
    “Con xin lỗi má… con xin lỗi…”

    Bà Hồng chỉ nhìn anh, nước mắt chảy dài. Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, bà cố phát ra một âm thanh yếu ớt như muốn nói:
    “Quân…”

    Sau hôm đó, Quân gần như không dám rời khỏi nhà. Anh xin nghỉ chạy xe mấy ngày, ở bên cạnh mẹ, tự tay lau người, thay ga, bón ăn. Anh vụng về, làm chậm, nhưng anh làm bằng tất cả sự cẩn thận và ân hận. Mỗi lần chạm vào vết bầm trên tay mẹ, anh thấy tim mình đau nhói.

    Quân đưa mẹ đến bệnh viện kiểm tra tổng quát. Bác sĩ nói may mắn bà Hồng không bị gãy xương hay tổn thương nặng, nhưng tinh thần bà bị ảnh hưởng rõ rệt. Bà hay giật mình, ngủ chập chờn. Bác sĩ khuyên gia đình nên có người thân ở cạnh thường xuyên, tránh thay đổi người chăm sóc liên tục.

    Về phía Thảo, tại cơ quan công an, cô khai toàn bộ quá trình làm việc và giao nộp điện thoại. Từ dữ liệu trích xuất, công an xác định người đàn ông tên Hoàng Phú không chỉ dụ Thảo quay bà Hồng mà còn dụ nhiều bảo mẫu khác ở các khu vực khác nhau. Hắn lập một nhóm kín trên mạng, chuyên thu thập video “nhạy cảm” từ những tình huống chăm sóc người bệnh, rồi bán cho người khác với giá cao.

    Nghe đến đây, Quân lạnh cả người. Anh không thể tưởng tượng những đoạn video về mẹ mình có thể đã bị phát tán đi đâu, đến tay ai. Quân làm đơn yêu cầu xử lý hình sự và đề nghị hỗ trợ ngăn chặn phát tán.

    Công an sau đó mời Quân lên làm việc nhiều lần để đối chiếu lời khai. Họ cho Quân xem các giao dịch chuyển khoản từ Phú sang Thảo. Số tiền không lớn—mỗi lần chỉ 200 đến 500 nghìn—nhưng mức độ tàn nhẫn thì không thể đo bằng tiền.

    Một tháng sau, công an thông báo đã bắt được Hoàng Phú tại một phòng trọ ở quận khác. Hắn không phải “người làm dịch vụ” như tự nhận, mà là kẻ thất nghiệp, sống bằng cách lừa đảo và bán nội dung bẩn trên mạng. Trong máy tính của Phú chứa hàng loạt video từ nhiều nguồn. Khi nghe tin, Quân vừa nhẹ nhõm vừa rùng mình vì nghĩ đến số nạn nhân khác.

    Vụ việc được chuyển sang điều tra mở rộng. Thảo bị xử lý vì hành vi xâm phạm đời tư, làm nhục và có dấu hiệu bạo hành người được chăm sóc. Cô có thái độ hợp tác, gia đình đến xin lỗi, nhưng Quân vẫn giữ quan điểm:
    “Xin lỗi không thể xóa được nỗi nhục của mẹ tôi.”

    Quân cũng chủ động làm điều anh nghĩ là cần nhất: anh thuê luật sư để hỗ trợ bảo vệ quyền lợi, đồng thời xin tư vấn cách yêu cầu các nền tảng mạng xã hội gỡ bỏ nội dung nếu phát hiện bị phát tán. Anh gia nhập một nhóm cộng đồng chăm sóc người bệnh tại nhà để học cách chăm mẹ đúng cách và tìm người hỗ trợ uy tín.

    Từ sau biến cố, Quân thay đổi hoàn toàn. Anh không còn mải kiếm tiền đến mức bỏ mặc mẹ cho người lạ. Anh lắp thêm camera ở khu vực phòng khách và hành lang, nhưng tuyệt đối không đặt trong phòng mẹ để giữ sự riêng tư. Anh cũng đặt quy định rõ ràng nếu thuê người chăm sóc: luôn có người thân kiểm tra ngẫu nhiên, yêu cầu ký cam kết không quay phim chụp ảnh, và chỉ được làm việc khi cửa phòng không khóa kín hoàn toàn.

    Bà Hồng dần ổn hơn, nhưng vẫn còn sợ khi có người lạ bước vào nhà. Quân kiên nhẫn ngồi cạnh mẹ mỗi tối, kể chuyện ngày xưa, bật lại những bản nhạc bà thích. Có hôm bà nhìn Quân thật lâu, rồi đưa tay chạm vào má anh—một cái chạm run rẩy nhưng ấm.

    Quân cúi xuống, giọng chậm rãi:
    “Con biết con sai rồi. Từ giờ con không để ai làm tổn thương má nữa.”

    Ngoài cửa sổ, trời tối dần. Căn nhà nhỏ vẫn vậy, nhưng đối với Quân, đó không còn là nơi anh chỉ ghé qua ngủ. Nó là nơi anh phải bảo vệ bằng mọi giá—bởi có mẹ anh ở đó, và mẹ anh đã chịu đủ tổn thương rồi.

  • Gọi Con Dâu Cũ Đến Đám Cưới Để Sỉ Nhục – Mẹ Chồng Chết Lặng, Khi Cô Xuất Hiện Là Thiếu Uý

    Gọi Con Dâu Cũ Đến Đám Cưới Để Sỉ Nhục – Mẹ Chồng Chết Lặng, Khi Cô Xuất Hiện Là Thiếu Uý

    Thiệp cưới màu đỏ được gửi đến phòng trọ của Mai Anh đúng một buổi chiều mưa. Trên phong bì, nét chữ nắn nót mà Mai Anh nhận ra ngay: bà Hạnh – mẹ chồng cũ của cô.

    “Kính mời chị Mai Anh đến dự lễ thành hôn của Tuấn và Ngọc…”

    Mai Anh đọc đến đó thì bàn tay siết chặt, giấy thiệp nhăn lại. Cô và Tuấn đã ly hôn hơn hai năm, sau quãng thời gian cô bị coi như “đàn bà vô phúc”: hiếm muộn, nghèo, lại “không biết điều”. Ngày cô xách vali ra khỏi nhà chồng, bà Hạnh còn đứng ở cửa, nói đủ to để hàng xóm nghe:
    — “Cút đi cho sạch nhà. Để xem ra ngoài đời ai thèm loại như cô!”

    Giờ bà ta lại mời cô đi đám cưới của chồng cũ, mời đàng hoàng, còn ghi rõ: “Mong chị đến chung vui và chứng kiến hạnh phúc mới của Tuấn.”

    Mai Anh hiểu ngay. Đây không phải lời mời. Đây là cái bẫy. Một cái bẫy để bà Hạnh có dịp “kết sổ” bằng một màn sỉ nhục trước họ hàng. Cô tưởng mình đã chai lì, nhưng cổ họng vẫn nghẹn.

    Bạn cùng phòng hỏi:
    — “Đi không?”
    Mai Anh lắc đầu theo phản xạ, rồi lại dừng. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt Tuấn lúc ký giấy ly hôn: lảng tránh, im lặng, để mẹ nói thay. Cô đã khóc đến kiệt sức, không phải vì mất chồng, mà vì cảm giác bị đẩy ra như món đồ lỗi.

    Đêm đó, Mai Anh không ngủ. Cô không muốn bị lôi ra làm trò cười, nhưng cũng không muốn mãi trốn chạy. Cô quyết định đi. Không phải để níu kéo, càng không phải để chứng minh mình “hơn ai”. Cô đi để kết thúc.

    Ngày cưới, nhà hàng rực rỡ đèn. Ở sảnh, bà Hạnh đứng tiếp khách, miệng cười nhưng mắt sắc như dao. Nhìn thấy Mai Anh bước vào, bà ta nhếch môi:
    — “Ồ, cũng dám đến à? Tôi tưởng cô bận chạy chợ.”

    Tiếng cười khúc khích quanh đó vang lên. Mai Anh bình thản, chỉ đáp:
    — “Con đến chúc mừng.”

    Bà Hạnh liếc từ đầu đến chân cô, cố tìm dấu hiệu tơi tả để được hả hê. Nhưng Mai Anh hôm nay gọn gàng, tóc búi thấp, áo sơ mi trắng cài kín. Cô không trang điểm đậm, không cố nổi bật. Chính sự điềm tĩnh ấy làm bà Hạnh khó chịu.

    Chưa kịp nói thêm, ngoài cửa sảnh bỗng vang lên tiếng phanh xe. Một chiếc ô tô quân đội dừng lại. Hai người đàn ông mặc quân phục bước vào, nghiêm trang. Cả sảnh chững lại như bị ai đó bấm nút tắt âm.

    Đi đầu là một cô gái trẻ trong quân phục chỉnh tề, cầu vai sáng rõ. Cô đứng thẳng, ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh. Người ta xì xào:
    — “Thiếu uý kìa… ai vậy?”

    Bà Hạnh chết lặng khi cô gái ấy dừng ngay trước mặt Mai Anh, giơ tay chào theo điều lệnh:
    — “Báo cáo chị, em đến đúng giờ.”

    Mai Anh khẽ gật đầu. Và lần đầu tiên, nụ cười thoáng qua trên môi cô khiến bà Hạnh thấy… lạnh sống lưng.

    Bà Hạnh cố lấy lại bình tĩnh, cười gượng:
    — “Ơ… đây là…?”

    Cô thiếu uý quay sang, giọng rõ ràng:
    — “Tôi là Thiếu uý Trần Thuỳ Dương, công tác tại đơn vị… Hôm nay tôi đi cùng đồng chí để dự lễ cưới theo lời mời của chị Mai Anh.”

    Cả sảnh nhà hàng rì rầm như ong vỡ tổ. Trong những đám cưới, sự xuất hiện của quân phục đã đủ gây chú ý, huống chi lại là một nữ sĩ quan trẻ, phong thái đĩnh đạc. Bà Hạnh nhìn Mai Anh, như muốn hỏi: Cô đang giở trò gì?

    Mai Anh không đáp ngay. Cô chỉ đưa tay nhận chiếc túi quà từ Thuỳ Dương, đặt lên bàn tiếp khách. Trên túi quà có dòng chữ nhỏ: “Chúc mừng tân hôn.”

    Ở góc phòng, Tuấn đã kịp nghe động. Anh ta bước ra, mặt thoáng tái:
    — “Mai Anh… em… đến thật à?”

  • Em gái đang chuẩn bị cắt bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi. Ngay bây giờ.”

    Em gái đang chuẩn bị cắt bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi. Ngay bây giờ.”

    Tiệc cưới của em gái tôi – Linh – được tổ chức trong nhà hàng lớn nhất thị trấn.
    Không khí vui vẻ, nhạc du dương, ai cũng chuẩn bị đứng quanh để cắt bánh cưới.

    Linh hạnh phúc cười rạng rỡ bên cạnh chú rể Hoàng, một người đàn ông lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ, làm chủ một xưởng gỗ khá nổi tiếng.

    Mọi thứ đều hoàn hảo…

    Cho tới khi chị gái ruột của tôi – Hương – từ phía xa bất ngờ lao đến, gương mặt tái mét, mắt đỏ hoe.

    Chị ôm chặt lấy tôi, ghì sát tai thì thầm:

    “Đẩy đổ cái bánh cưới đi. Ngay bây giờ.”

    Tôi chết lặng.
    Tưởng chị nói đùa, nhưng bàn tay chị lạnh toát, siết đến mức cổ tay tôi đau điếng.

    Trong tích tắc, chị kéo mạnh tôi về một góc:

    – Chạy đi. Nhanh lên.
    – “Chị làm sao vậy? Chuyện gì—?”
    – Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu… Không còn thời gian đâu!

    Giọng chị run lẩy bẩy.

    Vừa lúc đó, âm thanh micro vang lên:

    – “Mời cô dâu chú rể cùng tiến lên sân khấu…”

    Khách khứa bắt đầu đổ dồn ánh mắt về giữa hội trường.

    Chị Hương nhìn tôi lần cuối, gào lên:

    “Đi! Nếu không… em sẽ hối hận cả đời!”

    Tôi vẫn chưa hiểu gì, nhưng ánh mắt sợ hãi của chị khiến tôi lạnh sống lưng.

    Hai chị em kéo nhau lao ra cửa sau nhà hàng.

    Và đúng 10 phút sau, chuyện kinh hoàng xảy ra…

    Tiếng hét vang khắp sảnh tiệc.

    Mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài.

    Tôi nghe tiếng ai đó la:

    “Cô dâu ngất rồi! Cô dâu ngã ngay trên sân khấu!”
    “Hình như bị ngộ độc!”

    Tôi như muốn ngừng thở.

    Tôi và chị quay đầu lại, nhìn từ xa qua ô cửa kính sau bếp.
    Linh nằm bất động, gương mặt tím tái.

    Chú rể Hoàng thì đứng chết lặng, miệng lắp bắp không nói nên lời.

    Nhà hàng lập tức gọi cấp cứu.

    10 phút trôi như cả thế kỷ.

    Khi xe cấp cứu đưa Linh đi, công an cũng có mặt.

    Trên bàn phía sau sân khấu, họ thu được:

    Một ống thuốc nhỏ giọt,

    Một ly nước cam đã pha,

    Và vết bột trắng còn đọng ở mép.

    Kỹ thuật viên y tế xác nhận:

    “Có chất gây ngộ độc thần kinh.”

    Không phải lỗi thực phẩm.

    Là cố ý.

    Cán bộ điều tra hỏi nhân viên nhà hàng.

    Một cậu phục vụ trẻ run rẩy khai:

    “Một người đàn ông gọi tôi ra ngoài rồi dúi vào tay ly nước cam này, bảo đem lên cho cô dâu…
    Tôi không biết là độc.
    Ông ấy bảo mình là chú rể!”

    Sảnh tiệc nổ tung.

    Tất cả ánh mắt đổ dồn về Hoàng.

    Hắn mặt trắng bệch.

    Công an mời hắn đi làm việc.

    Lúc đó, chị Hương bất ngờ quỵ xuống bật khóc.

    Chị kể trong tiếng nấc:

    “Một tuần trước đám cưới… Hoàng nhắn nhầm tin nhắn cho tôi.”

    Đó là tin nhắn giọng điệu ghê rợn:

    “Đêm tân hôn tao sẽ khiến nó nhớ đời.
    Tao biết nó từng chê tao nghèo hồi cấp 3.
    Cả đời này nó phải trả giá… Mày hiểu chứ, con Hương?”

    Hoá ra, năm lớp 11, Hoàng từng theo đuổi chị Hương, nhưng chị từ chối vì không thích tính kiểm soát của hắn.

    Hắn hận.

    Hắn nghĩ Linh cũng sẽ giống chị – sẽ sớm coi thường hắn.

    Và hắn lên kế hoạch biến đêm tân hôn thành tra tấn tinh thần.

    Không chỉ vậy…

    Trong điện thoại còn có đoạn ghi âm Hoàng nói với bạn:

    “Nếu nó không ngoan… tao cho nó uống thứ này. Coi như hỏng luôn đêm tân hôn.
    Không chết đâu, nhưng nhớ đời.”

    Hắn đem thứ đó… lên sân khấu.

    KẾT CỤC

    Linh được đưa đến bệnh viện kịp thời, sau vài giờ đã tỉnh.

    Khi mở mắt, việc đầu tiên em nói là:

    – “Chị… chị cứu em rồi.”

    Hoàng bị bắt ngay tại sảnh nhà hàng, đối diện tội danh cố ý gây thương tích và âm mưu bạo lực.

    Gia đình hắn cố gắng xin xỏ nhưng vô ích—mọi bằng chứng đã rõ ràng.

    Đám cưới tan nát.

    Nhưng chị gái tôi ôm lấy tôi, run giọng:

    “Nếu khi đó em không nghe lời chị… người trong bệnh viện hôm nay chính là em.”

    Tôi lạnh sống lưng.

    Và tôi hiểu:

    Thứ đáng sợ nhất trong đời… không phải tình yêu sai người, mà là tin nhầm một kẻ mang nụ cười hiền nhưng trái tim đầy độc.

  • Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà không quên dặn bố chồng ở nhà “chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận

    Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà không quên dặn bố chồng ở nhà “chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận

    Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà còn đứng ở cửa dặn với theo: “Ông ở nhà nhớ chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận nhé.” Tôi cười trừ, nghĩ bụng chắc cũng chỉ là cơm nước, nhắc uống thuốc, trông chừng tôi lúc đêm vì sinh mổ còn yếu. Bố chồng vốn ít nói, dáng người gầy, lúc nào cũng đeo cặp kính dày. Tôi không hề nghĩ sẽ có điều gì vượt quá giới hạn.

    Những ngày đầu, mọi việc đúng như tôi tưởng. Ông nấu cháo, sắc lá xông, nhắc tôi uống thuốc đúng giờ. Nhưng từ ngày thứ ba, tôi bắt đầu nhận ra vài điều lạ. Ánh mắt ông thường dừng lại lâu hơn cần thiết. Khi đưa bát cháo, tay ông chạm nhẹ vào tay tôi, dù không cần. Tôi tự trấn an rằng mình nhạy cảm sau sinh, tâm lý bất ổn nên suy diễn.

    Đến buổi tối, mọi thứ bắt đầu khiến tôi bất an thật sự. Căn nhà chỉ có ba người: tôi, con và bố chồng. Chồng tôi đi làm xa, vài tháng mới về. Mỗi đêm, khoảng gần mười giờ, khi tôi vừa ru con ngủ, cửa phòng tôi lại khẽ mở. Bố chồng bước vào, nói giọng rất nhỏ: “Bố vào xem cháu ngủ có yên không.” Ông đứng đó lâu hơn mức bình thường, mắt nhìn khắp phòng, rồi mới quay ra.

    Đêm thứ hai, thứ ba, việc ấy lặp lại. Tôi bắt đầu khóa cửa. Nhưng đến nửa đêm, tôi nghe tiếng lạch cạch. Cửa không mở được, nhưng tay nắm khẽ rung lên, như có ai đó thử vặn. Tôi nằm im, tim đập thình thịch, con ngủ ngoan trong vòng tay tôi. Sáng hôm sau, bố chồng vẫn bình thản như không có gì xảy ra.

    Điều khiến tôi thực sự hoảng sợ là đêm thứ sáu. Tôi quên khóa cửa. Khi mở mắt ra, tôi thấy ông đứng rất gần giường, tay cầm chiếc điện thoại bật sáng. Thấy tôi cựa mình, ông giật mình, vội nói: “À… bố soi đèn xem con có sốt không.” Rồi ông quay đi nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng.

    Từ hôm đó, tôi không dám ngủ sâu. Tôi để ý thấy ông thường xuyên giặt ga giường cho tôi, dù tôi không nhờ. Một cảm giác ghê sợ dâng lên, nhưng tôi không dám kể với ai. Tôi sợ mình bị cho là nghĩ bậy về người lớn tuổi, sợ gia đình tan nát.

    Cho đến ngày mẹ chồng trở về. Bà vừa bước vào phòng tôi đã khựng lại. Ánh mắt bà dán chặt vào một chi tiết nhỏ trên tủ đầu giường, sắc mặt tái đi. Bà quay sang nhìn bố chồng, giọng run run: “Cái này… sao lại ở đây?”
    Và tôi biết, cơn ác mộng của mình chưa dừng lại

    Mẹ chồng đứng chết lặng trước tủ đầu giường của tôi. Trên đó là một cuốn sổ nhỏ bìa đen, mép sờn cũ, không phải đồ của tôi. Bà cầm lên, tay run đến mức tôi thấy rõ. Tôi chưa từng mở cuốn sổ ấy, thậm chí không biết nó xuất hiện từ lúc nào.

    “Ông giải thích đi.” Giọng mẹ chồng khàn đặc, khác hẳn vẻ vui vẻ khi vừa về đến nhà.

    Bố chồng đứng ở cửa, mặt cứng đờ. Ông nói đó chỉ là sổ ghi chép thuốc men cho tôi. Nhưng mẹ chồng lật từng trang, rồi bật khóc. Tôi tò mò và sợ hãi, cố gượng ngồi dậy. Trong cuốn sổ không chỉ có tên thuốc, mà còn là những dòng ghi ngày giờ rất chi tiết: giờ tôi ngủ, giờ tôi thức cho con bú, thậm chí cả những nhận xét về tôi sau sinh.

    Mẹ chồng quay sang tôi, nước mắt chảy dài: “Con có biết vì sao mẹ hoảng không?” Rồi bà kể, giọng đứt quãng. Hơn hai mươi năm trước, khi bà mới sinh chồng tôi, bà từng phát hiện bố chồng có thói quen theo dõi quá mức, ghi chép sinh hoạt của người khác. Khi ấy, vì gia đình, vì con nhỏ, bà chọn im lặng sau khi ông hứa sẽ thay đổi và đi điều trị tâm lý.

    Tôi lạnh người. Những hành động tôi chịu đựng không phải ngẫu nhiên, mà là sự tái diễn của một vấn đề cũ. Mẹ chồng nói thêm, bà chỉ yên tâm đi du lịch vì tin rằng ông đã ổn suốt nhiều năm qua. Không ngờ, khi bà vắng nhà, mọi thứ lại vượt tầm kiểm soát.

    Bố chồng cuối cùng cũng cúi đầu. Ông thừa nhận đã “quan tâm quá mức”, rằng ông chỉ muốn chắc chắn tôi và cháu an toàn. Nhưng mẹ chồng hỏi thẳng: “Vậy vì sao ông chụp ảnh trong phòng con dâu?” Câu hỏi ấy như nhát dao. Tôi sững sờ. Hóa ra đêm ông cầm điện thoại, không chỉ là soi đèn.

    Không khí trong phòng đặc quánh. Tôi ôm con, tay run bần bật. Mẹ chồng lập tức yêu cầu tôi chuyển sang phòng khác ngủ cùng bà. Bà khóa chặt cửa, để tôi ngồi xuống rồi nắm tay tôi: “mẹ xin lỗi vì đã để con phải chịu chuyện này.”

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi nghĩ đến những đêm cửa rung lên, những lần ông đứng quá gần. Tôi vừa sợ, vừa thấy mình may mắn vì mẹ chồng đã kịp về. Nhưng sự thật mà bà hé lộ vẫn chưa phải tất cả.

    Sáng hôm sau, mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, yêu cầu anh về ngay. Bà cũng nói sẽ đưa bố chồng đi gặp bác sĩ tâm lý lại. Trước khi đi, bà mở chiếc tủ lớn trong phòng ngủ của hai ông bà, lấy ra một chiếc hộp sắt. Bà nói khẽ, nhưng đủ để tôi nghe: “Mẹ phải cho con biết hết, để con tự bảo vệ mình.”

    Trong hộp, ngoài những cuốn sổ cũ hơn, còn có một thứ khiến tôi nghẹn thở. Và tôi hiểu rằng, nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở cuốn sổ, thì đã quá nhẹ nhàng so với sự thật phía sau.

    Trong chiếc hộp sắt, ngoài những cuốn sổ ghi chép từ nhiều năm trước, còn có một xấp ảnh đã ngả màu. Tôi không dám cầm, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua cũng đủ hiểu. Đó là ảnh chụp lén trong nhà, ở nhiều góc khác nhau, của những người phụ nữ từng sống chung dưới mái nhà này: em gái chồng khi còn ở nhà, một người họ hàng từng ở nhờ, và cả mẹ chồng tôi thời trẻ.

    Mẹ chồng nhắm mắt lại, giọng trầm xuống: “Mẹ đã từng nghĩ mình chịu đựng là đủ, miễn gia đình yên ổn. Nhưng mẹ đã sai.” Bà nói bố chồng mắc một dạng rối loạn kiểm soát và ám ảnh theo dõi, không bộc lộ ra ngoài xã hội nên rất khó phát hiện. Những năm gần đây, khi tuổi già, bệnh có dấu hiệu quay lại mạnh hơn.

    Chồng tôi về nhà trong ngày hôm đó. Khi nghe hết mọi chuyện, anh lặng đi rất lâu. Anh xin lỗi tôi liên tục, rồi ôm con vào lòng như sợ mất. Quyết định được đưa ra nhanh chóng nhưng không hề dễ dàng: bố chồng sẽ chuyển đến ở cùng người thân khác một thời gian, song song với việc điều trị bắt buộc. Mẹ chồng nói bà sẽ theo sát, không để mọi thứ bị che giấu thêm lần nào nữa.

    Tôi được đưa về nhà ngoại ở tạm để ổn định tinh thần. Những ngày đầu, tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa, nhưng dần dần, cảm giác an toàn quay trở lại. Tôi đi gặp chuyên gia tâm lý, học cách vượt qua nỗi sợ và cảm giác tội lỗi vô lý vì đã “không lên tiếng sớm hơn”.

    Điều khiến tôi day dứt nhất là nhận ra, nếu mẹ chồng không phát hiện cuốn sổ hôm đó, tôi có thể đã tiếp tục im lặng. Sự im lặng ấy không chỉ làm tổn thương tôi, mà còn có thể để lại hậu quả lâu dài cho con tôi sau này.

    Vài tháng sau, tôi quay lại nhà chồng, nhưng mọi thứ đã khác. Nhà được lắp thêm khóa, camera ở khu vực chung, và ranh giới cá nhân được đặt ra rõ ràng. Mẹ chồng thay đổi hẳn, bà quan tâm tôi không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động bảo vệ thực sự.

    Câu chuyện của tôi không có yếu tố siêu nhiên, không có bí mật ghê rợn như phim ảnh, nhưng nó đủ đáng sợ vì quá đời thực. Nó cho tôi hiểu rằng, đôi khi nguy hiểm không đến từ người lạ, mà từ chính nơi ta nghĩ là an toàn nhất. Và chỉ một chi tiết nhỏ, nếu được nhìn thẳng và xử lý đúng lúc, có thể cứu một người khỏi những ám ảnh kéo dài cả đời.

  • Tin vui cho U23 Việt Nam trận tối nay

    Tin vui cho U23 Việt Nam trận tối nay

    Sau tám năm chờ đợi, U23 Việt Nam lại đứng trước thời khắc quan trọng.

    Ảnh: Ted Trần

    Theo lịch thi đấu, vào lúc 22h30 ngày 20-1 (giờ Việt Nam), U23 Việt Nam sẽ bước vào trận bán kết U23 châu Á 2026, chạm trán U23 Trung Quốc.

    U23 Việt Nam mặc trang phục màu đỏ trong trận tối nay

    Tại cuộc họp kỹ thuật trước trận, U23 Việt Nam đã đăng ký sử dụng trang phục thi đấu màu đỏ – màu áo truyền thống gắn liền với nhiều thành công của đội tuyển. Tại giải đấu năm nay, “Những chiến binh sao vàng” toàn thắng cả bốn trận đã đấu, trong đó có ba trận ra sân với trang phục đỏ khi gặp U23 Jordan, U23 Kyrgyzstan và U23 UAE, cùng một trận mặc áo trắng trước U23 Saudi Arabia.

    Trang Facebook chính thức của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam – VFF cũng đăng tải: “Trang phục thi đấu của Đội tuyển U23 Việt Nam trong trận bán kết gặp U23 Trung Quốc tối nay. Sắc đỏ rực lửa của tinh thần Chiến binh bất diệt!”

    Ảnh: Facebook Liên đoàn Bóng đá Việt Nam – VFF

    Việc U23 Việt Nam lựa chọn áo đỏ đồng nghĩa U23 Trung Quốc buộc phải thay đổi trang phục, do không thể sử dụng màu cam – tông màu chủ đạo của họ – vì dễ gây nhầm lẫn trên sân. Từ đầu giải, đội chủ nhà luôn ra sân với bộ trang phục màu cam quen thuộc và duy trì sự ổn định đáng chú ý. Trong bốn trận đấu gặp U23 Iraq, U23 Australia, U23 Thái Lan và U23 Uzbekistan, U23 Trung Quốc đều giữ sạch lưới, chưa để thủng lưới bàn nào.

    Thông tin về việc U23 Việt Nam tiếp tục khoác lên mình màu áo đỏ đã nhận được nhiều phản hồi tích cực từ người hâm mộ.

    Dưới bài đăng, không ít cổ động viên để lại những bình luận đầy lạc quan và kỳ vọng, cho rằng sắc đỏ mang lại may mắn và tinh thần hưng phấn cho toàn đội, đồng thời gửi lời chúc đội tuyển thi đấu tự tin, bản lĩnh trong trận bán kết quan trọng sắp tới.

    Ảnh: Facebook Liên đoàn Bóng đá Việt Nam – VFF

    Hành trình đáng nhớ và đầy tự hào

    Hành trình của U23 Việt Nam đến vòng đấu này cho thấy sự tiến bộ rõ rệt về bản lĩnh và lối chơi. Đoàn quân áo đỏ đã vượt qua nhiều đối thủ mạnh bằng phong cách thi đấu chủ động, giàu sức tấn công và ngày càng hoàn thiện trong cách tổ chức thế trận. Trong khi đó, với U23 Trung Quốc, việc lần đầu góp mặt ở bán kết đã là cột mốc đáng nhớ, nhưng đội bóng này chắc chắn không muốn dừng bước khi cánh cửa vào chung kết đang ở rất gần.

    Trước trận đấu, không ít ý kiến hài hước cho rằng đây sẽ là màn so tài của hai đội bóng “dựng xe buýt” trước khung thành. Tuy nhiên, nếu nhìn vào những gì đã thể hiện, cách chơi phòng ngự chặt chẽ dường như phù hợp với U23 Trung Quốc hơn. Suốt bốn trận từ đầu giải, đội bóng này chủ yếu lựa chọn lối đá lùi sâu, ưu tiên sự chắc chắn và cho thấy khả năng chịu sức ép rất tốt trước các đối thủ liên tục dâng cao tấn công.

    Ngay cả trong những thời điểm hàng phòng ngự bị đặt vào thế khó, U23 Trung Quốc vẫn có điểm tựa vững chắc nơi khung gỗ. Thủ môn Li Hao, cao 1m88, đang là một trong những gương mặt nổi bật nhất giải với 23 pha cứu thua sau bốn trận, góp công lớn giúp đội nhà giữ sạch lưới cho đến thời điểm này.

    Ở chiều ngược lại, U23 Việt Nam ngày càng cho thấy sự đa dạng trong cách tiếp cận khung thành đối phương. Từ chỗ chủ yếu ghi bàn nhờ các tình huống cố định, đội bóng của HLV Kim Sang Sik đã khiến các đối thủ bất ngờ bằng khả năng phối hợp tấn công linh hoạt, những pha ban bật nhanh và tổ chức thế trận mạch lạc. Khả năng kiểm soát bóng và áp đặt lối chơi đã giúp U23 Việt Nam lần lượt vượt qua chủ nhà U23 Saudi Arabia rồi U23 UAE.

    Thành công của U23 Việt Nam là kết quả của nỗ lực bền bỉ. Ảnh: baochinhphu.vn

    Dẫu vậy, bức tường phòng ngự kiên cố của U23 Trung Quốc vẫn là thử thách lớn với hàng công Việt Nam. Chia sẻ trước trận đấu, HLV Kim Sang Sik thừa nhận đây sẽ là cuộc đối đầu không hề dễ dàng. “U23 Trung Quốc lần đầu vào bán kết nên họ có tinh thần và động lực rất cao. Chúng tôi cũng mang quyết tâm lớn, sẵn sàng vượt qua giới hạn của chính mình. Toàn đội sẽ thi đấu dũng cảm, nỗ lực hết khả năng để hướng tới chiến thắng”, nhà cầm quân người Hàn Quốc nhấn mạnh.

    Cuộc so tài tối nay hứa hẹn sẽ là màn đấu trí căng thẳng giữa sức tấn công của U23 Việt Nam và hàng phòng ngự chắc chắn của U23 Trung Quốc, nơi bản lĩnh và khoảnh khắc tỏa sáng có thể quyết định tấm vé vào chung kết.

    (Tổng hợp)

  • Chị em mặc quần ống rộng nhớ tránh xa 6 lỗi kẻo tự dìm dáng thảmhại

    Chị em mặc quần ống rộng nhớ tránh xa 6 lỗi kẻo tự dìm dáng thảmhại

    Trong những năm gần đây, quần ống rộng trở thành thiết kế cực kì hot và được chị em vô cùng ưa chuộng. Không chỉ ở độ tuổi trẻ trung, các chị em tuổi trung niên hoặc thậm chí là thời trang trẻ em cũng nổ ra làn sóng mặc quần ống rộng với những thiết kế cực kì thanh lịch và hút mắt.

    Tuy nhiên, dù món thời trang này tưởng như rất thần kì nhưng trên thực tế vẫn có nhiều chị em mắc lỗi khi mặc khiến chiếc quần ống rộng không những không tôn dáng mà còn khiến cho thân hình bị lộ khuyết điểm và tạo ra vẻ ngoài kém sang hơn.

    Dưới đây là những sai lầm khi mặc quần ống rộng chị em cần tránh xa nhé!

    1. Diện Quần Ống Rộng Quá Dài

    hình ảnh hình ảnh

    Một trong những sai lầm phổ biến khi chọn quần ống rộng là để chiều dài quần vượt quá mức cần thiết. Khi quần quá dài, phần ống sẽ xuất hiện các nếp gấp, không chỉ làm mất đi vẻ gọn gàng mà còn khiến đôi chân trông nặng nề và ngắn hơn. Đặc biệt, nếu phối quần quá dài với giày bệt, tổng thể vóc dáng sẽ bị “dìm” đáng kể, tạo cảm giác luộm thuộm.

    Thay vào đó, bạn nên chọn quần ống rộng có độ dài chạm mắt cá chân. Thiết kế này giúp đôi chân trông thanh thoát, tạo cảm giác cao ráo và làm tăng sự tinh tế cho tổng thể trang phục. Để hoàn thiện set đồ, hãy ưu tiên các mẫu giày tôn dáng như giày mũi nhọn, sandal quai mảnh hoặc giày màu be, giúp vóc dáng thêm phần cân đối.

    2. Chọn Quần ống Quá Rộng

    hình ảnh

    Mặc dù quần ống rộng mang lại cảm giác thoải mái, nhưng khi chọn kiểu quần có phom dáng quá rộng, bạn sẽ dễ rơi vào tình trạng trang phục thiếu chỉn chu và làm “nuốt dáng”. Sự thùng thình của quần quá rộng không chỉ khiến bạn trông thấp hơn mà còn làm mất đi sự thanh lịch vốn có.

    Bí quyết ở đây là hãy ưu tiên những mẫu quần ống rộng vừa vặn, có độ rộng vừa phải để giúp cân đối vóc dáng mà vẫn giữ được vẻ hiện đại, phong cách. Thiết kế vừa phải này không chỉ hợp thời mà còn dễ phối đồ, giúp bạn nổi bật hơn trong mọi tình huống, từ đi làm đến đi chơi.

    3. Diện Quần Ống Rộng Dáng Lửng

    hình ảnh hình ảnh

    Quần ống rộng dáng lửng, với chiều dài đến bắp chân và phần ống rộng, là một trong những kiểu trang phục dễ “dìm” vóc dáng nhất. Thiết kế này khiến đôi chân trông ngắn hơn, tạo cảm giác vóc dáng bị chia khúc và mất cân đối. Không những vậy, quần dáng lửng hiện tại đã không còn được ưa chuộng, dễ làm phong cách của bạn trở nên lỗi mốt.

    Thay vì chọn quần dáng lửng, bạn nên đầu tư vào những mẫu quần ống rộng dài đến mắt cá chân và có đường ly giữa. Đây là thiết kế thời thượng, không chỉ giúp tạo hiệu ứng chân dài mà còn mang lại vẻ thanh lịch, hiện đại cho mọi set đồ, dù là khi đi làm hay đi chơi.

    4. Quên Sơ Vin

    hình ảnh hình ảnh

    Một lỗi tưởng chừng như nhỏ nhưng lại ảnh hưởng lớn đến tổng thể trang phục khi diện quần ống rộng chính là quên sơ vin. Khi không sơ vin, phần trên của cơ thể sẽ trông nặng nề hơn, khiến vóc dáng mất đi sự thanh thoát và set đồ cũng trở nên thiếu chỉn chu.

    Trái lại, thao tác sơ vin không chỉ giúp định hình vóc dáng, kéo dài đôi chân mà còn làm tăng sự sang trọng và thanh lịch cho tổng thể trang phục. Đây cũng là bí kíp để ngay cả khi bạn đi giày bệt, vóc dáng vẫn trông cao ráo và gọn gàng. Vì vậy, đừng quên sơ vin khi diện quần ống rộng để đảm bảo bạn luôn nổi bật và cuốn hút.

    Quần ống rộng là một trong những món đồ “must-have” nhờ sự linh hoạt và thời thượng mà nó mang lại. Tuy nhiên, để phát huy tối đa ưu điểm của kiểu quần này, bạn cần chú ý đến cách chọn và phối đồ, tránh những sai lầm thường gặp kể trên. Chỉ cần một chút tinh tế, bạn sẽ có ngay vẻ ngoài vừa thanh lịch vừa cuốn hút với item quen thuộc này.

    Chọn quần ống rộng cạp thấp

    hình ảnh

    Quần ống rộng cạp thấp vừa lỗi mốt lại dễ dìm dáng các nàng, Tốt hơn cả là chị em hãy kết thân với các mẫu quần ống rộng cạp cao.

    Vị trí của cạp quần có ảnh hưởng rất quan trọng đến tổng thể vóc dáng. Các mẫu quần ống rộng có cạp cao sẽ giúp người mặc “hack” dáng tối đa. Còn khi diện những thiết kế cạp thấp, chị em vừa trông kém sành điệu lại còn bị trừ đi vài centimet chiều cao. Do đó, các nàng cần rất lưu ý vấn đề này khi lựa chọn quần ống rộng. Chỉ một chi tiết nhỏ thôi cũng có thể làm các quý cô mất đi phong độ mặc đẹp của bản thân. Khéo léo chọn kiểu quần phù hợp, chị em nào cũng có thể ghi điểm tuyệt đối trong mắt những người xung quanh.

    Phối quần ống rộng, dài với giày bệt

    hình ảnh

    Cách kết hợp này làm phần chân chị em trông ngắn đi rất nhiều. Ngoài ra, tổng thể vóc dáng cũng vô cùng kém thanh thoát. Các nàng không có một đôi chân dài miên man nên tránh tuyệt đối việc diện quần ống rộng, dài với giày bệt. Thay vào đó, chị em hãy mặc kiểu quần gọn gàng và đi thêm một đôi giày cao gót từ 3-5 phân là chuẩn bài. Đây là bí kíp để tạo hiệu ứng kéo dài chân cho mọi cô gái một cách dễ dàng nhất.

  • Triệt phá đường dây buôn bán 25 tấn mỹ phẩm giả trên Facebook, Shopee

    Triệt phá đường dây buôn bán 25 tấn mỹ phẩm giả trên Facebook, Shopee

    Đây là thông tin đã được đăng tải trên báo Tuổi trẻ nên hoàn toàn chính xác. Mình thấy rất hữu ích nên chia sẻ lại bên dưới, đặc biệt là nhiều chị em phụ nữ giờ toàn mua đồ trên shopee, facebook, mua đồ cho mình và thậm chí cho cả gia đình nên cẩn thận là điều rất quan trọng nhé!

    Cụ thể, công an Quảng Trị phối hợp cùng Công an Hà Nội và Ninh Bình đánh sập đường dây mua bán 25 tấn mỹ phẩm giả trên Facebook, Shopee.

    Ngày 14-1, Công an tỉnh Quảng Trị xác nhận vừa phối hợp với Công an Hà Nội và Công an tỉnh Ninh Bình đánh sập đường dây mua bán mỹ phẩm giả cực lớn qua Facebook, Shopee.

    hình ảnh

    Những loại mỹ phẩm giả sản xuất tại Trung Quốc được 3 người trong đường dây nhập về rồi rao bán trên Facebook, Shopee – Ảnh: T.G/ Báo Tuổi trẻ

    Trước đó công an phát hiện những dấu hiệu bất thường của đường dây mỹ phẩm giả này nên đã tập trung điều tra.

    Đến ngày 13-1, 3 người liên quan đường dây này đã bị triệu tập gồm: Nguyễn Văn Chung (33 tuổi, trú phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình); Phạm Thị Tuyết (31 tuổi) và Lê Hữu Minh (33 tuổi, cùng trú phường Vĩnh Hưng, Hà Nội).

    Tại cơ quan điều tra, bà Tuyết khai nhận nhập hàng mỹ phẩm giả các loại do Trung Quốc sản xuất thông qua một người nước ngoài sống tại khu vực cửa khẩu Móng Cái.

    Sau đó bà Tuyết rao bán số mỹ phẩm giả này trên Facebook với giá rẻ. Khi mua lại số mỹ phẩm này từ bà Tuyết, ông Chung đã lập nhiều tài khoản để đăng bán số hàng mỹ phẩm giả này trên hệ thống thương mại điện tử Shopee. Nhiều người đã mua số mỹ phẩm này để sử dụng và bán lại.

    Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Quảng Trị đã thi hành lệnh khám xét khẩn cấp chỗ ở và kho hàng của Tuyết, Chung, Minh tại Hà Nội và Ninh Bình. Tại đây, có tổng cộng 25 tấn mỹ phẩm các loại đều không có hóa đơn chứng từ.

    Hiện cơ quan điều tra đang tiếp tục truy xét mở rộng vụ án.

    hình ảnh

    Đối tượng Chung và Minh

    Những điều quan trọng cần biết khi mua mỹ phẩm qua mạng để không bị hàng giả

    Mua mỹ phẩm online bây giờ đã trở thành thói quen của rất nhiều chị em vì tiện lợi, giá tốt, nhiều khuyến mãi và có thể đặt hàng ngay tại nhà. Tuy nhiên, đi kèm với sự tiện lợi đó là rủi ro cực lớn: mỹ phẩm giả, mỹ phẩm kém chất lượng, hàng trộn – hàng nhái ngày càng nhiều, thậm chí giả tinh vi đến mức nhìn bằng mắt thường rất khó phân biệt.

    Nếu bạn không muốn “tiền mất tật mang”, đặc biệt là dính các sản phẩm chứa corticoid, chì, thủy ngân… thì trước khi mua mỹ phẩm qua mạng, hãy ghi nhớ những điều quan trọng dưới đây.

    1. Chỉ mua ở nơi có nguồn gốc rõ ràng

    Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng ham rẻ. Hàng giả thường được “đánh vào tâm lý thích giá thấp”, kèm những câu như: “hàng xách tay”, “hàng tuồn kho”, “hàng nội địa”, “hàng sale sốc”.

    Chị em nên ưu tiên các kênh:

    Gian hàng Mall/Official Store trên sàn thương mại điện tử

    Website chính hãng

    Hệ thống phân phối có tên tuổi, có địa chỉ rõ ràng

    Nếu một shop không thể trả lời rõ ràng câu hỏi “hàng lấy từ đâu, hóa đơn thế nào”, thì tốt nhất không mua.

    2. Kiểm tra giá bán: rẻ bất thường là dấu hiệu đỏ

    Một cây son chính hãng giá 450.000đ mà shop bán 99.000đ thì khả năng cao không phải hàng thật. Giá bán thấp hơn thị trường 10-20% có thể do khuyến mãi. Nhưng nếu thấp hơn 40-70% thì nên hiểu đơn giản: rẻ vậy thì chỉ có giả.

    Đừng tự trấn an rằng “shop lời ít thôi”, vì mỹ phẩm chính hãng hiếm khi có mức lời rẻ đến vậy.

    3. Đọc đánh giá nhưng phải biết lọc đánh giá “ảo”

    Nhiều shop thuê người “seeding” đánh giá 5 sao kèm ảnh giả. Vì vậy khi đọc review, hãy chú ý:

    Có review chi tiết về mùi, chất, độ thấm không?

    Có ảnh thật chụp rõ sản phẩm, tem, hộp không?

    Review có bị lặp câu kiểu: “rất tốt”, “đóng gói cẩn thận”, “ship nhanh” không?

    Một mẹo: bạn hãy lọc review theo 1-2 sao. Người mua thật thường đánh giá thẳng và rõ.

    4. Xem kỹ ảnh sản phẩm và thông tin mô tả

    Hàng giả thường bị “lỗi” ở những điểm như:

    Font chữ hơi khác

    Màu hộp lệch một chút

    Logo in không sắc nét

    Thiếu tem phụ tiếng Việt với hàng nhập khẩu chính ngạch

    Ngoài ra, bạn cần kiểm tra thông tin sản phẩm có đủ không:

    Thành phần

    Dung tích

    Xuất xứ

    Hạn sử dụng

    Hướng dẫn sử dụng

    Shop nào ghi sơ sài kiểu “kem dưỡng trắng da, dùng 7 ngày trắng bật tông” thì khả năng cao là hàng trôi nổi.

    5. Ưu tiên shop cho kiểm tra hàng, đổi trả rõ ràng

    Một dấu hiệu của shop uy tín là:

    Cho kiểm tra hàng trước khi nhận

    Chính sách đổi trả minh bạch

    Có hỗ trợ nếu phát hiện hàng lỗi, hàng không đúng mô tả

    Shop bán hàng giả thường sẽ tìm cách:

    Không cho kiểm tra hàng

    Giao hàng xong là “bơ”

    Chặn khách phản ánh

    6. Kiểm tra mã vạch, batch code, tem chống giả (nhưng đừng tin tuyệt đối)

    Nhiều người nghĩ cứ quét mã vạch là ra hàng thật. Nhưng thực tế:

    Hàng giả bây giờ cũng có mã vạch

    Có thể in batch code y như thật

    Vì vậy, hãy dùng cách kiểm tra thông minh hơn:

    Quét mã QR nếu hãng có hệ thống

    Tra batch code trên website uy tín (nếu hãng hỗ trợ)

    So sánh bao bì với ảnh trên website hãng

    Quan trọng nhất: mua từ nguồn uy tín vẫn là cách chắc chắn nhất.

    7. Cảnh giác mỹ phẩm “thần tốc”: trắng nhanh, hết mụn nhanh

    Đây là dạng nguy hiểm nhất.

    Các sản phẩm quảng cáo:

    Trắng sau 3 ngày

    Hết mụn sau 5 ngày

    Bôi 1 tuần da căng bóng như em bé

    Rất dễ là kem trộn hoặc chứa corticoid. Ban đầu da đẹp lên nhanh nhưng hậu quả lâu dài:

    Mỏng da

    Nổi mao mạch

    Viêm da kích ứng

    Mụn quay lại nặng hơn

    Mỹ phẩm tốt thường cần thời gian, không thể “thay da” trong vài ngày.

    8. Khi nhận hàng: kiểm tra ngay trước khi dùng

    Ngay khi nhận, hãy làm những việc sau:

    Quay video mở hộp để làm bằng chứng

    Kiểm tra tem niêm phong

    Kiểm tra hộp có bị móp, bị rách, bị bong keo không

    So sánh với ảnh chính hãng

    Nếu nghi ngờ, đừng bôi lên mặt. Hãy hỏi shop, liên hệ hãng hoặc đem so sánh tại cửa hàng chính hãng.

  • Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Chuyện là thế này.

    Cô tôi kết hôn năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Hai gia đình môn đăng hộ đối, cô chú lại rất yêu thương nhau, là cặp vợ chồng đẹp đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ. Họ sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc. Gia đình hai bên có nhà cao cửa rộng đầy đủ cả. Duy họ chỉ thiếu đứa con nên cuối cùng phải chia tay nhau dù trong lòng còn yêu thương nhau lắm.

    … Rồi người chồng lấy vợ mới, sinh ào ào được luôn hai đứa con, trai gái đủ cả !

    Cô tôi nghe tin, vừa đau buồn vừa tự trách bản thân, nghĩ rằng lỗi nằm ở mình. Nhưng vì còn yêu chồng, cô cố gắng chúc phúc cho anh. Trong lòng, cô tự an ủi: “Cũng may, bỏ nhau thì anh mới được làm cha thế này !”

    …Cô âm thầm sống trầm mặc, gương mặt u sầu, nụ cười buồn bã, trông thấy vậy ai cũng ái ngại vô cùng. Nhưng một số đàn ông lại bị hút hồn vì dáng vẻ ấy của cô. Và quanh cô lại bao ong bướm dập dìu …

    Mấy năm trôi qua, một ngày cô đến tìm tôi. Cô ấm ức khóc chẳng nên lời bảo:

    – Bao nhiêu năm mong chờ con cái thì nó chẳng đến, giờ thì không phải lúc, giờ không bỏ thai thì cả hai mất việc. Anh ấy đã có vợ ở quê, cùng làm việc với nhau bao năm nay. Cháu giúp cô với, vì cô giấu cơ quan nên không có giấy giới thiệu chuyển tuyến. (Ngày ấy đi khám bệnh phải có giấy giới thiệu của CQ, nhất là chuyện nạo phá thai lại vô cùng khó khăn. Chuyện ngoại tình cũng bị kỷ luật rất nặng)

    Thế mới biết, đứa con nó đến đúng lúc thì hạnh phúc biết bao, còn đứa con ngoài ý muốn thì rắc rối quá. Ý cô đã quyết, chỉ là đến chỗ người quen nhờ làm giấu diếm cho đỡ tai tiếng và đỡ sợ thôi…

    Tôi khuyên cô nên sinh con, dù có mất việc cũng không quan trọng bằng việc có một đứa con. Sau này cô già yếu còn có nơi để nương tựa. Mà cô cũng đã lớn tuổi, nạo thai to rất nguy hiểm.

    Sau đó cô quyết định sinh đứa bé ra nhưng chuyện “ăn vụng” ấy lại vỡ lở. Cô bị kỷ luật không được đứng lớp dạy học nữa. Ông “bồ” thì bị chuyển đi tỉnh khác .

    Cô sinh được bé gái kháu khỉnh khoẻ mạnh. Cô còn mẹ già và gia đình em trai thương yêu giúp đỡ cô lúc khó khăn trứng nước, cũng mừng.

    Cháu gái xinh xắn học giỏi lắm, toàn trường chuyên lớp chọn, rồi được học bổng du học bên Anh. Du học xong cháu về làm việc ở tổ chức Quốc tế. Thời gian đi du học, cháu đã yêu anh tiến sĩ đẹp trai người Hà Nội cũng du học bên Anh khi đó…

    Hai trẻ yêu nhau mấy năm bên Anh, khi về Việt Nam thì nói chuyện cưới hỏi là lẽ thường tình. Tin tưởng ở sự lựa chọn của các con, mẹ chỉ còn cách: ”Con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”, mong các con hòa hợp, yêu thương nhau cùng sống vui hạnh phúc là cha mẹ mãn nguyện lắm rồi !

    Ngày nhà trai đến xin phép nhà gái cho hai cháu được qua lại tìm hiểu nhau, một chuyện bất ngờ xảy ra làm cả hai họ sững sờ. Ai cũng mắt chữ O miệng chữ A đúng thật không sai.

    Lúc chạm mặt hai họ….thì ra bố chú rể chính là chồng cũ của cô năm xưa. Đúng chuẩn câu: “Em ơi trái đất vẫn tròn/Chúng mình hai đứa vẫn còn gặp nhau…”

    Cô chú đã từng sống hạnh phúc bên nhau gần hai chục năm đầu xanh tuổi trẻ. Vì không có con nên phải chia tay nhau trong đau khổ luyến tiếc…

    Nay được gặp lại nhau sau hơn ba chục năm chia phôi, ai ngờ lại được làm thông gia với nhau thế này, câu chuyện thật là hi hữu…

    Đám cưới rất vui vẻ, hạnh phúc nhân đôi, hai bên gia đình ai cũng tươi cười rạng rỡ. Hạnh phúc hơn cả hai đứa trẻ chắc là ông bà thông gia đấy các bạn ạ!

    Ngày con gái của cô sinh cháu đầu lòng, vì mẹ chồng em ấy mất sớm nên cô hay qua lại nhà thông gia để giúp đỡ cho con gái và cháu ngoại .

    Nhìn cảnh ông thông gia mái đầu điểm bạc, tấm lưng không còn thẳng, lúng túng giúp việc nhà cho con cháu cô mủi lòng quá! Hai người cũng ngoài 70 cả rồi, ốm đau bệnh tật.

    .. Con gái đi lấy chồng rồi cô cũng rất cô đơn. Cháu ngoại còn trứng nước mà mẹ cháu đã phải đi làm, cô tình nguyện làm người bảo mẫu cho mẹ cháu yên tâm công việc. Thế là cô cứ ngày đến giúp con gái và chăm sóc cháu ngoại, tối về nhà mình ngủ vì ngại điều tiếng với ông thông gia. Con cháu thấy hai cụ vẫn còn tình cảm với tác thành cho ông bà về chung một nhà.

    Một thời gian sau cô chú có làm mấy mâm cơm mời họ hàng gần đến dự để mừng cho ông bà cháu “Tái hồi Kim – Trọng”. Mà ông nội – bà ngoại của cháu bảo là: ”Góp gạo thổi cơm chung”! Mừng quá, họ lại được về sống chung một nhà..

    “Như chưa hề có cuộc chia ly!”

  • Không hề mê tín, người vợ vượng phu thường “sạch” 3 chỗ, anh chồng nào có vợ như thế thật tốt số

    Không hề mê tín, người vợ vượng phu thường “sạch” 3 chỗ, anh chồng nào có vợ như thế thật tốt số

    Người ta thường nói, mắt là cửa sổ tâm hồn. Ánh mắt của một người phụ nữ có thể cho thấy cô ấy là người thế nào.

    Người xưa thường xem tướng để đánh giá một người phụ nữ có vượng phu hay không. Nhưng một người phụ nữ tốt hay xấu, vượng phu hay không thì không thể đánh giá qua dung mạo, thay vào đó cần phải đánh giá từ nội tâm bên trong, từ chính nhân cách, nếp sống và khí chất cá nhân.

    Và, người phụ nữ vượng phu thường “sạch” ở 3 chỗ. Nếu người đàn ông cưới được một người vợ như vậy, đó không chỉ là may mắn, mà còn là một sự ghi nhận, rằng anh ta đã lựa chọn đúng người đồng hành trong đời.

    Ảnh minh họa

    1. Ánh nhìn sạch

    Người ta thường nói, mắt là cửa sổ tâm hồn. Ánh mắt của một người phụ nữ có thể cho thấy cô ấy là người thế nào. Một ánh nhìn nhẹ nhàng, chân thành, không toan tính sẽ khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu, được tôn trọng và tin tưởng.

    Người phụ nữ có ánh nhìn sạch sẽ không hay nghi ngờ, cũng không sống trong lo âu, đề phòng. Họ nhìn đời bằng sự tích cực, nhìn người bằng lòng tin. Trong gia đình, ánh mắt ấy mang lại cảm giác an toàn cho chồng con và các thành viên khác trong nhà, và đây là điều rất cần thiết để xây dựng một tổ ấm lâu dài.

    2. Nhà cửa sạch sẽ

    Một ngôi nhà sạch sẽ, gọn gàng không chỉ giúp người ta thấy thoải mái mà còn tạo nên cảm giác hạnh phúc. Người phụ nữ biết chăm chút cho nhà cửa thường là người yêu cuộc sống và quan tâm đến cảm xúc của những người thân yêu.

    Từ gian bếp được lau chùi cẩn thận đến chiếc bàn ăn luôn ngăn nắp, tất cả đều là những chi tiết nhỏ góp phần giữ cho gia đình yên ổn. Ngược lại, nhà cửa lộn xộn, bừa bộn dễ khiến tâm trạng mọi người khó chịu, bức bối.

    Người phụ nữ biết giữ nhà sạch là người hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ một căn phòng sáng sủa, một chiếc khăn thơm, hay đơn giản là thói quen sắp xếp mọi thứ vào đúng chỗ.

    Ảnh minh họa

    Ảnh minh họa

    3. Vẻ ngoài sạch sẽ, chỉn chu

    Giữa bộn bề công việc và trách nhiệm, có những người phụ nữ vẫn luôn giữ cho mình vẻ ngoài gọn gàng, thái độ sống tích cực và lối sinh hoạt điều độ. Họ không làm vậy để phô trương, mà vì họ tôn trọng chính mình và cả gia đình mình.

    Họ không bỏ bê bản thân chỉ vì bận chăm lo cho chồng con, bởi họ hiểu rằng khi mình khỏe mạnh, vui vẻ và chỉn chu, mình mới có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn. Từ việc ăn uống điều độ, đọc sách để làm mới bản thân, đến giữ gìn vẻ ngoài dễ nhìn, tất cả đều là cách để họ duy trì sức sống và truyền cảm hứng cho gia đình.

    Người phụ nữ vượng phu không phải do số mệnh, không cần phải đẹp lộng lẫy hay tài giỏi xuất chúng mà là do cách sống của họ. Họ chỉ cần giữ được 3 chỗ sạch: ánh nhìn sạch để mang lại niềm tin, không gian sống sạch để tạo cảm giác yên ổn, và bản thân sạch để làm chỗ dựa tinh thần cho gia đình.

    Nếu có một người phụ nữ như vậy trong đời, đó không chỉ là điều may mắn cho người đàn ông, mà còn là nền tảng cho một gia đình hạnh phúc lâu dài.

  • Chào tất cả mọi người!

    Cảm ơn vì đã sử dụng WordPress. Đây là bài viết đầu tiên của bạn. Sửa hoặc xóa nó, và bắt đầu bài viết của bạn nhé!